<?xml version="1.0" encoding="UTF-8"?>
<rss version="2.0"
	xmlns:content="http://purl.org/rss/1.0/modules/content/"
	xmlns:wfw="http://wellformedweb.org/CommentAPI/"
	xmlns:dc="http://purl.org/dc/elements/1.1/"
	xmlns:atom="http://www.w3.org/2005/Atom"
	xmlns:sy="http://purl.org/rss/1.0/modules/syndication/"
	xmlns:slash="http://purl.org/rss/1.0/modules/slash/"
	>

<channel>
	<title>tam su gia dinh, cam nang cham soc gia dinh, meo vat, tro choi cho tre, ke chuyen cho be, tranh to mau, gia dinh, mau van ban, van khan nom, giáng sinh, giang sinh, noi tro, lam dep, noel &#187; Giải trí</title>
	<atom:link href="http://bekhoai.com/category/giai-tri/feed/" rel="self" type="application/rss+xml" />
	<link>http://bekhoai.com</link>
	<description>Childcare</description>
	<lastBuildDate>Wed, 11 Jan 2012 06:38:33 +0000</lastBuildDate>
	<language>en</language>
	<sy:updatePeriod>hourly</sy:updatePeriod>
	<sy:updateFrequency>1</sy:updateFrequency>
	<generator>http://wordpress.org/?v=3.3.2</generator>
		<item>
		<title>Những câu không nên nói với trẻ</title>
		<link>http://bekhoai.com/giai-tri/phep-xu-the/nhung-cau-khong-nen-noi-voi-tre/</link>
		<comments>http://bekhoai.com/giai-tri/phep-xu-the/nhung-cau-khong-nen-noi-voi-tre/#comments</comments>
		<pubDate>Wed, 29 Jun 2011 16:09:56 +0000</pubDate>
		<dc:creator>admin</dc:creator>
				<category><![CDATA[Phép xử thế]]></category>
		<category><![CDATA[xử thế]]></category>

		<guid isPermaLink="false">http://bekhoai.com/?p=26658</guid>
		<description><![CDATA[Đôi khi những câu nói vô tình hoặc thốt ra trong những lúc giận dữ của chúng ta có thể làm tổn thương đến tâm hồn non nớt của trẻ. Những ấn tượng từ thời thơ ấu này sẽ ám ảnh cho đến khi trẻ lớn lên. Do đó, trong cuộc sống hàng ngày, cha [...]]]></description>
			<content:encoded><![CDATA[<p style="text-align: justify;"><strong>Đôi  khi những câu nói vô tình hoặc thốt ra trong những lúc giận dữ  của  chúng ta có thể làm tổn thương đến tâm hồn non nớt của trẻ. Những ấn   tượng từ thời thơ ấu này sẽ ám ảnh cho đến khi trẻ lớn lên. Do đó,   trong cuộc sống hàng ngày, cha mẹ cần chú ý không nên nói những câu như   sau với trẻ: </strong></p>
<p style="text-align: justify;"><a rel="attachment wp-att-26740" href="http://bekhoai.com/?attachment_id=26740"><img title="khong-noi" src="http://thuviengiadinh.com/wp-content/uploads/2011/06/khong-noi.jpg" alt="" width="300" height="300" /></a></p>
<div id="VietAd" style="text-align: justify;">
<p><strong>“Tao đã nói bao nhiêu lần là không được rồi!”</strong></p>
<p>Muốn   tạo cho trẻ một thói quen tốt cần phải có thời gian và thái độ kiên   nhẫn, bao dung. Sự dịu dàng sẽ khiến trẻ nhớ lâu hơn là quát nạt. Cho   nên, bạn đừng bao giờ bắt ép con phải theo “mệnh lệnh” của bạn. Không   được xưng hô “mày, tao” với trẻ vì như vậy không chỉ thiếu lịch sự với   con mà còn hàm ý áp đặt, xem con ở vị trí thấp trong gia đình.</p>
<p><strong> “Im ngay!”</strong></p>
<p>Câu   này mang hàm nghĩa áp đặt, không cho trẻ nói. Nhưng bạn phải hiểu  rằng,  đôi khi trẻ nói những điều rất đáng để chúng ta suy nghĩ. Hơn  nữa, nói  là một trong những quyền muốn bày tỏ ý kiến cá nhân của trẻ.  Vì vậy, hãy  cho con được quyền nói, thậm chí được tranh luận một cách  dân chủ,  thoải mái và lễ phép. Nhưng dĩ nhiên, quyết định cuối cùng vẫn  thuộc về  cha mẹ sau khi có những giải đáp mang tính định hướng, gợi mở  hơn là áp  đặt.</p>
<p><strong>“Sao con xấu tính giống mẹ/ba con thế!”</strong></p>
<p>Không   nên lôi người thứ 3 vào cuộc để mắng mỏ hay chê trách, nhất là khi   người đó chính là vợ (hoặc chồng) bạn. Hãy rõ ràng và khách quan trong   việc chỉ ra những cái sai hoặc thói xấu của con. Việc so sánh lỗi lầm   của con cái với cha hoặc mẹ chúng chẳng những làm mất lòng nhau mà còn   gây nên những rắc rối không đáng có khác và tạo ra cái nhìn không hay   của trẻ đối với cha mẹ.</p>
<p><strong> “Hồi ba/mẹ bằng tuổi con, ba/mẹ đâu có hư như vậy?”</strong></p>
<p>Lấy   cha mẹ ra làm hình mẫu mang tính biểu tượng là cần thiết, nhưng cha mẹ   không nên quá lạm dụng câu này. Điều quan trọng là cha mẹ nên tích cực   làm gương bằng những hành động thực tế, chứ không nên quá đề cao mình  và  hạ thấp trẻ.</p>
<p><strong>“Con mà không ngoan, ba/mẹ đuổi con ra đường luôn!”</strong></p>
<p>Khi   cha mẹ nói vậy trẻ sẽ lo sợ, sinh ra bất an, hoặc hoài nghi liệu mình   có phải là con ruột của cha mẹ hay không. Ngược lại, con bạn sẽ chẳng   quan tâm vì biết đó chỉ là lời dọa suông.</p>
<p><strong>“Con coi kìa, bạn X  ngoan hơn con nhiều!”</strong></p>
<p>Sự   so sánh này có hai mặt, vừa có tích cực vừa tiêu cực. Một đứa trẻ có   tính phấn đấu tốt sẽ cố gắng noi gương bạn. Ngược lại, nếu bạn cứ luôn   chê bai con kém hơn các bạn thì nó sẽ “ì” ra, vì cho rằng không thể nào   được như bạn đó, thậm chí không việc gì phải ngoan như bạn ấy cả. Vậy,   bạn nên nói câu đó trong điều kiện, hoàn cảnh phù hợp.</p>
<p><strong>“Đối với ba/mẹ, con là đứa trẻ giỏi nhất, con là thiên tài!”</strong></p>
<p>Cha   mẹ không nên ảo tưởng về con mình và càng không nên để con ảo tưởng về   năng lực của bản thân trẻ. Hãy khen trẻ khi chúng ngoan hoặc có được   thành tích tốt, nhưng không nên khen quá đà và quá nhiều. Hãy cho con   biết rằng, con đã giỏi rồi nhưng còn nhiều bạn khác giỏi hơn con và con   còn phải tiếp tục phấn đấu hơn nữa.</p>
<p>Theo Mang thai</p>
</div>
]]></content:encoded>
			<wfw:commentRss>http://bekhoai.com/giai-tri/phep-xu-the/nhung-cau-khong-nen-noi-voi-tre/feed/</wfw:commentRss>
		<slash:comments>0</slash:comments>
		</item>
		<item>
		<title>Ngan nấu chao</title>
		<link>http://bekhoai.com/giai-tri/suu-tam-mon-ngon/ngan-nau-chao/</link>
		<comments>http://bekhoai.com/giai-tri/suu-tam-mon-ngon/ngan-nau-chao/#comments</comments>
		<pubDate>Tue, 29 Dec 2009 13:19:11 +0000</pubDate>
		<dc:creator>admin</dc:creator>
				<category><![CDATA[Sưu tầm món ngon]]></category>
		<category><![CDATA[nội trợ]]></category>

		<guid isPermaLink="false">http://bekhoai.com/?p=1538</guid>
		<description><![CDATA[Trời lạnh nấu món này cho cả nhà cùng quây quần ăn bữa tối thì tuyệt lắm ^^ Bát canh chao nóng hổi, thơm lừng. Các nguyên liệu đều được ninh kĩ thật mềm, nước canh sánh sánh thơm mùi chao. Thịt ngan mềm và đậm đà, khoai môn mềm và bở, củ sen cho [...]]]></description>
			<content:encoded><![CDATA[<p style="text-align: justify;"><span style="font-size: small;"><span style="font-family: verdana,geneva;">Trời lạnh nấu món này cho cả nhà cùng quây quần ăn bữa tối thì tuyệt lắm ^^ Bát canh chao nóng hổi, thơm lừng. Các nguyên liệu đều được ninh kĩ thật mềm, nước canh sánh sánh thơm mùi chao. Thịt ngan mềm và đậm đà, khoai môn mềm và bở, củ sen cho cảm giác nhai sần sật, cải xoong cho bát canh thêm màu xanh, nấu vừa chín tới nên còn giòn.</span></span></p>
<p style="text-align: justify;"><span style="font-size: small;"><span style="font-family: verdana,geneva;"><a href="http://www.thuviengiadinh.com/wp-content/uploads/2009/12/ngannau.jpg"><img title="ngannau" src="http://www.thuviengiadinh.com/wp-content/uploads/2009/12/ngannau.jpg" alt="ngannau" width="413" height="255" /></a><br />
</span></span></p>
<p style="text-align: justify;"><span style="font-size: small;"><span style="font-family: verdana,geneva;">Những ngày mùa đông trời lạnh mình thích ăn những món canh hầm nhừ vì những món này luôn tạo cho mình cảm giác ấm nóng hơn cho bữa ăn. Món chao quen thuộc với người miền Nam hơn người Bắc, ở HN tìm mua chao đỏ cũng khó, có lần mình thấy trong Big C có bán thì lần sau đến tìm mãi không thấy đâu nữa, ở chợ thì có khi chỉ có 1 hàng bán thôi và cõ mỗi chao trắng. Mình thích dùng lẫn cả hai loại chao để bát canh có màu hồng tím nhạt chứ không bị trắng &#8220;ởn&#8221;.</span></span></p>
<p style="text-align: justify;"><span style="font-size: small;"><span style="font-family: verdana,geneva;"><img src="http://img.kokotaru.com/image3/IMG_6533.jpg" alt="Ngan nấu chao " width="507" /></span></span></p>
<p style="text-align: justify;"><span style="font-size: small;"><span style="font-family: verdana,geneva;">Mùa này rau cải xoong cũng rất sẵn, chọn rau cải xoong để cho vào bát canh sẽ cho vị khác rau muống. Khi đi chợ mình thấy khoai môn tím mùa này sẵn hơn, cho nên bạn có thể chọn mua khoai môn tím để bát canh thêm màu sắc (củ khoai lần này mình nấu không phải khoai tím).</span></span></p>
<p style="text-align: justify;"><span style="font-size: small;"><span style="font-family: verdana,geneva;">Mỗi lần nấu canh ngan hầm mình vẫn thường lột da ngan để bát canh không bị béo và ngậy. Nhất là khi trời lạnh thế này, bát canh nhiều mỡ sẽ bị đóng váng mỡ rất nhanh khiến canh ăn mất ngon, và nhìn những váng mỡ đóng cũng làm giảm cảm giác ăn ngon đi nữa.</span></span></p>
<p style="text-align: justify;"><span style="font-size: small;"><span style="font-family: verdana,geneva;"><img src="http://img.kokotaru.com/image3/IMG_6536.jpg" alt="Ngan nấu chao " width="507" height="338" /></span></span></p>
<p style="text-align: justify;"><span style="font-size: small;"><span style="font-family: verdana,geneva;">Theo Kokotaru.com</span></span></p>
]]></content:encoded>
			<wfw:commentRss>http://bekhoai.com/giai-tri/suu-tam-mon-ngon/ngan-nau-chao/feed/</wfw:commentRss>
		<slash:comments>0</slash:comments>
		</item>
		<item>
		<title>Những thứ thu hút bé</title>
		<link>http://bekhoai.com/giai-tri/tro-choi-cho-tre/nhung-thu-thu-hut-be/</link>
		<comments>http://bekhoai.com/giai-tri/tro-choi-cho-tre/nhung-thu-thu-hut-be/#comments</comments>
		<pubDate>Thu, 05 Nov 2009 14:08:24 +0000</pubDate>
		<dc:creator>admin</dc:creator>
				<category><![CDATA[Trò chơi cho trẻ]]></category>
		<category><![CDATA[mầu sắc]]></category>
		<category><![CDATA[thu hút trẻ]]></category>
		<category><![CDATA[trò chơi]]></category>

		<guid isPermaLink="false">http://bekhoai.com/?p=1460</guid>
		<description><![CDATA[Các bé sơ sinh rất thích được nhìn chăm chú vào khuôn mặt mẹ. Nguyên nhân là vì mắt của bé chỉ nhìn được ở khoảng cách gần 8-15cm, tương tự khoảng cách bạn ghé xuống nựng con khi cho con ‘ti’. Khoảng 2 tháng tuổi, bé có thể nhận diện được khuôn mặt mẹ [...]]]></description>
			<content:encoded><![CDATA[<p style="text-align: justify;"><span style="font-size: small;"><span style="font-family: verdana,geneva;"><strong>Các bé sơ sinh rất thích được nhìn chăm chú vào khuôn mặt mẹ. Nguyên nhân là vì mắt của bé chỉ nhìn được ở khoảng cách gần 8-15cm, tương tự khoảng cách bạn ghé xuống nựng con khi cho con ‘ti’.</strong></span></span></p>
<p style="text-align: justify;"><span style="font-size: small;"><span style="font-family: verdana,geneva;">Khoảng 2 tháng tuổi, bé có thể nhận diện được khuôn mặt mẹ và bắt đầu phản ứng bằng nụ cười. Lúc đầu, bé quan tâm đến diện mạo của mẹ như tóc, cằm, trán; khi lớn hơn, bé thích chăm chú vào mắt, mũi và miệng của bé. Nếu bạn làm cử chỉ vui nhộn như rướn lông mày, mở to miệng thì bé cũng có phản ứng thích thú đáp lại.</span></span></p>
<p style="text-align: justify;"><span style="font-size: small;"><span style="font-family: verdana,geneva;">Những thứ hấp dẫn bé khác, từ <em>Parents:</em></span></span></p>
<p><strong>Vật có màu đỏ<span id="more-1460"></span></strong><br />
Đỏ là một trong những màu kích thích thị giác với bé từ 3 tháng tuổi. Bé sơ sinh chưa có khả năng nhận diện màu sắc; vì thế, bé chỉ có thể phân biệt được hai mẫu màu là đen – trắng.</p>
<p>Khoảng 4 tháng tuổi, thị giác của bé tương đối hoàn thiện. Lúc này, bé dễ dàng nhận diện được những màu riêng. Bé bị thu hút bởi màu đỏ, xanh lá cây, tiếp đến là xanh da trời và vàng. Do đó, khi chọn đồ chơi cho con, bạn cần tìm những món đồ có màu rõ ràng thay vì các màu được pha trộn.</p>
<p style="text-align: justify;"><span style="font-size: small;"><span style="font-family: verdana,geneva;"><strong> </strong></span></span></p>
<p style="text-align: justify;"><span style="font-size: small;"><span style="font-family: verdana,geneva;"><strong> <img src="http://mevabe.net/Images/2009/81/11/nhunhi/thu.jpg" alt="" /></strong></span></span></p>
<p style="text-align: justify;"><span style="font-size: small;"><span style="font-family: verdana,geneva;"><strong>Những điểm nhỏ</strong></span></span></p>
<p><strong> </strong>Vết ố trên tấm thảm, hạt cườm trên áo mẹ, con ốc trên đồ chơi điện tử đều kích thích bé khám phá. Bé thích nhìn chăm chú và đồ vật nhỏ và dùng tay khám khả chúng. Với những lỗ nhỏ (như ổ điện), bé thích thú khi được đút ngón tay vào trong đó và chơi đùa. Vì thế, nếu bé đã đến tuổi biết bò, cha mẹ cần cẩn thận với đồ vật nhỏ, có lỗ gây nguy hiểm.</p>
<p style="text-align: justify;"><span style="font-size: small;"><span style="font-family: verdana,geneva;"><strong>Chiếc gương soi</strong></span></span></p>
<p><strong> </strong>Khi bé còn nằm trong nôi hay đã biết chạy nhảy, chiếc gương soi luôn là đồ vật hấp dẫn bé. Bé quan tâm đến gương vì nó tương tự những khuôn mặt quen thuộc với bé. Bé nhìn ngắm mình trong gương, mỉm cười và thú vị vì khuôn mặt trong gương cũng mỉm cười với bé.</p>
<p style="text-align: justify;"><span style="font-size: small;"><span style="font-family: verdana,geneva;"><strong>Các bé lớn hơn</strong></span></span></p>
<p><strong></strong>Một trong những lý do bé bị hấp dẫn bởi anh (chị) là do anh (chị) có giọng nói to và vui vẻ. Điều này lý giải vì sao cha mẹ cất cao giọng khi hát ru sẽ khiến bé thích thú. Ngoài ra, các bé lớn thường luôn chân luôn tay chạy nhảy, cười đùa nên dễ thu hút bé.</p>
<p style="text-align: justify;"><span style="font-size: small;"><span style="font-family: verdana,geneva;"><strong> </strong></span></span></p>
<p style="text-align: justify;"><span style="font-size: small;"><span style="font-family: verdana,geneva;"><strong> <img src="http://mevabe.net/Images/2009/81/11/nhunhi/thu2.jpg" alt="" /></strong></span></span></p>
<p style="text-align: justify;"><span style="font-size: small;"><span style="font-family: verdana,geneva;"><strong>Đồ trang sức</strong></span></span></p>
<p><strong></strong>Đồ trang sức luôn xuất hiện với vẻ bóng, lấp lánh và kích thích trí tò mò của bé một cách tự nhiên. Tất cả những đồ vật bóng, chói đều thu hút bé, nhất là khi nó được đeo quanh cổ hoặc lủng lẳng trên tai mẹ. Đồ trang sức đều phản xạ với ánh sáng và khoảng 4 tháng tuổi, bé đã bị thu hút bởi vật lấp lánh, có màu sắc. Cha mẹ cần lưu ý vì bé có thể tóm lấy đồ trang sức, cho vào miệng để tiếp tục khám phá nó.</p>
<p style="text-align: justify;"><span style="font-size: small;"><span style="font-family: verdana,geneva;"><strong>Cái điều khiển tivi</strong></span></span></p>
<p><strong></strong>Với nhiều nút bấm, cộng với khả năng chuyển sang hình ảnh khác nên chiếc điều khiển tivi là một trong những món đồ chơi khiến bé quan tâm. Bé có thể tự khám phá điều kỳ diệu xảy tới với chiếc điều khiển qua nút bấm: tivi bị tắt đi, chuyển sang hình ảnh khác, giọng nói trở nên to hoặc nhỏ hơn. Ngoài điều khiển tivi, điện thoại cũng là món đồ khiến bé háo hức. Khoảng 18 tháng tuổi, trí tò mò ở bé lên cao nhất.</p>
<p style="text-align: justify;"><span style="font-size: small;"><span style="font-family: verdana,geneva;"><strong>Người bạn bốn chân</strong></span></span></p>
<p><strong></strong>Những con vật có ảnh hưởng rất lớn đến bé. Nếu cha mẹ nuôi con vật trong nhà, bé sẽ yêu thích chúng và luôn ở bên chúng với cảm giác an toàn. Nếu bạn nói: “Con nhìn kìa, chú cún con đã dậy rồi, con vẫy tay chào cún đi nào” thì bé rất phấn khích làm theo mẹ. Thế giới sống động bên ngoài bao giờ cũng thu hút bé hơn những món đồ chơi khô cứng. Vật nuôi như con chó, con mèo con luôn chuyển động nên kích thích mọi giác quan cho bé.</p>
<p style="text-align: justify;"><span style="font-size: small;"><span style="font-family: verdana,geneva;">Me&amp;be<br />
</span></span></p>
]]></content:encoded>
			<wfw:commentRss>http://bekhoai.com/giai-tri/tro-choi-cho-tre/nhung-thu-thu-hut-be/feed/</wfw:commentRss>
		<slash:comments>1</slash:comments>
		</item>
		<item>
		<title>bò nấu sốt vang</title>
		<link>http://bekhoai.com/giai-tri/suu-tam-mon-ngon/bo-nau-sot-vang/</link>
		<comments>http://bekhoai.com/giai-tri/suu-tam-mon-ngon/bo-nau-sot-vang/#comments</comments>
		<pubDate>Mon, 21 Sep 2009 10:02:30 +0000</pubDate>
		<dc:creator>admin</dc:creator>
				<category><![CDATA[Sưu tầm món ngon]]></category>
		<category><![CDATA[bò nấu sốt vang]]></category>

		<guid isPermaLink="false">http://bekhoai.com/?p=1431</guid>
		<description><![CDATA[Nguyên liệu Thịt bò bắp: 1kg Rượu vang đỏ: 100ml Hành khô, hoa hồi, quế chi Cà chua, tỏi Bột mì, hạt tiêu, nước mắm Ảnh:myopera Cách làm Thịt bò rửa sạch thái miếng bằng ½ bao diêm, mướp mắm, tiêu, rượu vang để ngấm. Hành, tỏi bóc vỏ, đập dập. Cà chua rửa sạch, [...]]]></description>
			<content:encoded><![CDATA[<p style="text-align: justify;"><span style="font-size: small;"><span style="font-family: verdana,geneva;"><strong>Nguyên liệu</strong></p>
<p>Thịt bò bắp: 1kg<br />
Rượu vang đỏ: 100ml<br />
Hành khô, hoa hồi, quế chi<br />
Cà chua, tỏi<br />
Bột mì, hạt tiêu, nước mắm </span></span></p>
<div style="text-align: justify;"><span style="font-size: small;"><span style="font-family: verdana,geneva;"><br />
<img src="http://tapchimonngon.com/images/stories/sot_vang.JPG" alt="alt" /><br />
<em><span style="color: #0000ff;">Ảnh:myopera</span></em></span></span></div>
<div style="text-align: justify;"><span style="font-size: small;"><span style="font-family: verdana,geneva;"><strong><br />
Cách làm </strong></p>
<p>Thịt bò rửa sạch thái miếng bằng ½ bao diêm, mướp mắm, tiêu, rượu vang để ngấm.</p>
<p>Hành, tỏi bóc vỏ, đập dập. Cà chua rửa sạch, bổ đôi, bỏ hạt, băm nhỏ.</p>
<p>Đun mỡ nóng già, bỏ hành tỏi vào phi thơm, cho thịt bò vào xào săn, thêm ít nước sôi, đậy vung, đun đến khi thịt chín nhừ.</p>
<p>Hoa hồi, quế chi gói vào miếng vải túm chặt, ninh cùng thịt.</p>
<p>Phi thơm hành tỏi, bỏ cà chua vào đảo đều, rồi cho ít nước lã vào, đun kỹ, lọc lấy bột đổ ra bát.</p>
<p>Cho chảo sạch lên bếp, cho mỡ vào chảo, xào vàng bột mì, đổ nước cà chua vào, đun kỹ. Cho một chút nước mắm và đường. Khi thịt đã chín nhừ, cho sốt cà vào đun cho tới khi sền sệt, gắp gói hoa hồi, quế chi ra. Cho nốt số rượu còn lại, nêm nếm gia vị vừa ăn rồi bắc nồi sốt vang ra, ăn nóng. <span id="more-1431"></span></p>
<p>Món này có thể ăn với cơm, bánh mì hay phở đều ngon.</p>
<p><em>Chúc bạn ngon miệng!</em></span></span></div>
<div style="text-align: justify;"><span style="font-size: small;"><span style="font-family: verdana,geneva;"><strong><br />
</strong><br />
Theo Tạp chí món ngon</span></span></div>
]]></content:encoded>
			<wfw:commentRss>http://bekhoai.com/giai-tri/suu-tam-mon-ngon/bo-nau-sot-vang/feed/</wfw:commentRss>
		<slash:comments>0</slash:comments>
		</item>
		<item>
		<title>Em bé bán diêm</title>
		<link>http://bekhoai.com/giai-tri/loi-bai-hat-thieu-nhi/em-be-ban-diem-2/</link>
		<comments>http://bekhoai.com/giai-tri/loi-bai-hat-thieu-nhi/em-be-ban-diem-2/#comments</comments>
		<pubDate>Thu, 03 Sep 2009 15:24:38 +0000</pubDate>
		<dc:creator>admin</dc:creator>
				<category><![CDATA[Lời bài hát thiếu nhi]]></category>

		<guid isPermaLink="false">http://www.bekhoai.com/?p=1005</guid>
		<description><![CDATA[Một đêm đông lạnh giá Em bé bán diêm côi cút giữa bao người Một mình em ngồi với chiếc tạp dề với những bao diêm đầy Lẻ loi trên đường phố, em run lạnh Chẳng còn ai đến đây cùng bé bán diêm mồ côi. Và năm mới đã đến bên góc phố kia [...]]]></description>
			<content:encoded><![CDATA[<p><span style="font-size: small;">Một đêm đông lạnh giá<br />
Em bé bán diêm côi cút giữa bao người<br />
Một mình em ngồi với chiếc tạp dề với những bao diêm đầy<br />
Lẻ loi trên đường phố, em run lạnh<br />
Chẳng còn ai đến đây cùng bé bán diêm mồ côi.<span id="more-1005"></span></span></p>
<p>Và năm mới đã đến bên góc phố kia bé bán diêm đang ngồi<br />
Em bé đói và khóc, khóc một mình, em khóc mãi không thôi<br />
Rồi em mơ được đến nơi bà đang sống<br />
Ước mơ em thật nhỏ nhoi và đáng thương hỡi em.</p>
<p>Em bé bán diêm, giữa đêm lạnh em bé mồ côi<br />
Cầu trời ban cho em một ánh sáng thiên thần<br />
Sẽ đến với em vào giờ phút này.<br />
Em có biết chăng, biết bao người đang nghĩ về em<br />
Để tình yêu thương về đây chảy trong trái tim này<br />
Và thế gian như đang hòa ca&#8230; trong mơ.</p>
<p>ST</p>
]]></content:encoded>
			<wfw:commentRss>http://bekhoai.com/giai-tri/loi-bai-hat-thieu-nhi/em-be-ban-diem-2/feed/</wfw:commentRss>
		<slash:comments>0</slash:comments>
		</item>
		<item>
		<title>Con quỷ và bà nó</title>
		<link>http://bekhoai.com/giai-tri/truyen-cac-the-loai/con-quy-va-ba-no/</link>
		<comments>http://bekhoai.com/giai-tri/truyen-cac-the-loai/con-quy-va-ba-no/#comments</comments>
		<pubDate>Thu, 03 Sep 2009 15:18:44 +0000</pubDate>
		<dc:creator>admin</dc:creator>
				<category><![CDATA[Truyện các thể loại]]></category>
		<category><![CDATA[Con quỷ và bà nó]]></category>
		<category><![CDATA[truyện thiếu nhi]]></category>

		<guid isPermaLink="false">http://bekhoai.com/?p=1350</guid>
		<description><![CDATA[Ngày xưa xảy ra một cuộc chiến tranh lớn. Nhà vua có rất nhiều lính, trả lương cho họ quá ít, không đủ để sống. Có ba người lính bèn rủ nhau đào ngũ. - Nếu họ bắt được chúng ta, họ sẽ treo cổ chúng ta. Vậy thì làm thế nào bây giờ ? [...]]]></description>
			<content:encoded><![CDATA[<p><span style="font-size: small;"><img src="http://i243.photobucket.com/albums/ff221/vnschool/grim/conquivabano1.jpg" alt="" hspace="5" vspace="2" align="left" /> <span style="font-size: small;">Ngày xưa xảy ra một cuộc chiến tranh lớn. Nhà vua có rất nhiều lính, trả lương cho họ quá ít, không đủ để sống. Có ba người lính bèn rủ nhau đào ngũ. </span></span></p>
<p><span style="font-size: small;">- Nếu họ bắt được chúng ta, họ sẽ treo cổ chúng ta. Vậy thì làm thế nào bây giờ ? – người thứ nhất nói. </span></p>
<p><span style="font-size: small;"> </span></p>
<p><span style="font-size: small;">Người thứ hai nói : </span></p>
<p><span style="font-size: small;">- Các anh hãy trông cánh đồng lúa bát ngát kia. Nếu chúng ta trốn trong đó thì không ai có thể tìm được chúng ta. Quân đội không được phép sục vào ruộng lúa. Ngày mai thì đơn vị mình đã chuyển quân đi nơi khác. <span id="more-1350"></span></span></p>
<p><span style="font-size: small;">Thế là họ chui vào ruộng lúa, nhưng quân đội không chuyển đi đâu mà ở nguyên vị trí chung quanh đó. Ba người lính trốn trong ruộng lúa hai ngày, hai đêm. Họ đói lả như sắp chết đến nơi. Họ không dám ló ra vì sợ chết. Họ bảo nhau : </span></p>
<p><span style="font-size: small;">- Trốn trong ruộng lúa này không được tích sự gì cả. Chúng ta sẽ chết và thối rữa ra ở đây mất thôi. </span></p>
<p><span style="font-size: small;">Đúng lúc đó, có một con rồng lửa bay trên trời qua đó. Nó sà xuống gần họ và hỏi họ tại sao lại trốn ở đây. Họ trả lời : </span></p>
<p><span style="font-size: small;">- Chúng tôi là ba người lính, chúng tôi đào ngũ vì lương ít quá. Giờ thì chúng tôi sẽ chết đói ở đây hoặc người ta sẽ treo cổ chúng tôi nếu chúng tôi ra khỏi đây. </span></p>
<p><span style="font-size: small;">- Nếu các anh đồng ý phục vụ ta bảy năm &#8211; rồng nói – ta sẽ đưa các anh lên cao, bay qua cả cánh quân lớn mà không một ai chạm được vào các anh.</span></p>
<p><span style="font-size: small;">- Chúng tôi làm gì có quyền lựa chọn , đành bằng lòng thôi. &#8211; họ trả lời. </span></p>
<p><span style="font-size: small;"><img src="http://i243.photobucket.com/albums/ff221/vnschool/grim/conquivabano2.jpg" alt="" hspace="5" vspace="2" align="left" /> <span style="font-size: small;">Rồng quắp họ vào móng đưa họ khỏi cánh quân khá xa, rồi lại để họ xuống đất. Rồng đâu phải là ai khác, nó là con quỷ. Nó đưa cho họ một cái roi nhỏ và bảo : </span></span></p>
<p><span style="font-size: small;">- Các anh hãy tự đánh vào người bằng cái roi này, ở trong người các anh sẽ tuôn ra số tiền mà các anh cần có; các anh sẽ sống sung sướng như ông hoàng tha hồ lên xe xuống ngựa. Nhưng sau bảy năm các anh sẽ thuộc về ta. </span></p>
<p><span style="font-size: small;">Nó đưa cho ba người lính một quyển sách và bảo ký tên vào đó. Nó lại nói thêm : </span></p>
<p><span style="font-size: small;">- Lúc đó, ta sẽ ra cho các anh một câu đố, nếu giải được thì các anh sẽ được tự do và thoát khỏi quyền lực của ta. &#8211; nói xong con rồng bay đi. </span></p>
<p><span style="font-size: small;"><img src="http://i243.photobucket.com/albums/ff221/vnschool/grim/conquivabano3.jpg" alt="" hspace="5" vspace="2" align="left" /> <span style="font-size: small;">Ba người lính bắt đầu sử dụng cái roi. Họ có nhiều tiền, họ đi may quần áo sang trọng và đi chu du thiên hạ. Ở đâu họ cũng sống vui vẻ và xa hoa, lên xe xuống ngựa, ăn uống thỏa thích, nhưng họ không làm điều gì xấu. Thời gian trôi qua rất nhanh, và bảy năm sắp qua. Hai người lính cảm thấy tim thắt lại vì sợ hãi. Trong khi đó, người thứ ba vẫn rất lạc quan. Anh nói : </span></span></p>
<p><span style="font-size: small;">- Các cậu ạ, đừng sợ ! Tớ có phải là đồ ngu đâu ! Tớ sẽ giải được câu đố ! </span></p>
<p><span style="font-size: small;">Họ cùng đi ra cánh đồng, ngồi xuống. Hai người kia mặt mày rầu rĩ. Lúc đó, có một bà già đi tới. Bà hỏi tại sao họ buồn thế. </span></p>
<p><span style="font-size: small;">- Dào ôi ! Cụ biết thì có ích gì cho cụ đâu ? Dù sao cụ cũng không giúp gì được cho chúng tôi ! </span></p>
<p><span style="font-size: small;">- Biết đâu đấy ! &#8211; cụ trả lời – các anh hãy tin ta, hãy kể ta nghe nỗi lo lắng của các anh ! </span></p>
<p><span style="font-size: small;">Họ kể với bà cụ là đã thành người hầu của quỷ trong bảy năm. Nó đã cung cấp cho họ tiền tiêu tha hồ, nhưng họ đã cho nó chữ ký của họ; họ sẽ thuộc hẳn về nó nếu sau bảy năm, họ không giải được một câu đố. Bà già nói : </span></p>
<p><span style="font-size: small;">- Nếu các anh muốn ta giúp đỡ, thì một người trong các anh phải vào rừng. Anh ta sẽ đến một tảng núi bị sập, nom như một cái nhà. Anh ta phải vào trong nhà ấy và sẽ được giúp đỡ. </span></p>
<p><span style="font-size: small;">Hai người lính buồn rầu nói : </span></p>
<p><span style="font-size: small;">- Có làm việc đó cũng không đi đến đâu cả, rồi họ ngồi ỳ ra. </span></p>
<p><span style="font-size: small;">Người thứ ba luôn luôn vui vẻ, đứng dậy đi vào rừng. Anh ta đi mãi cho tới khi đến cái nhà ở tảng núi sập. Trong nhà có một bà cụ ngồi như phỗng đá. Đó là người bà của con quỷ. Cụ hỏi anh ở đâu đến và muốn gì. Anh kể cụ nghe những việc đã qua. Vì anh được lòng bà cụ nên cụ thương hại anh và hứa sẽ giúp anh. Cụ nhấc hòn đá to che lối vào một cái hầm và bảo : </span></p>
<p><span style="font-size: small;"><img src="http://i243.photobucket.com/albums/ff221/vnschool/grim/conquivabano4.jpg" alt="" hspace="5" vspace="2" align="left" /> <span style="font-size: small;">- Anh hãy trốn vào đấy. Anh sẽ nghe thấy mọi lời nói. Hãy bình tĩnh và đừng có bị kích thích. Khi rồng về, ta sẽ hỏi nó về câu đố. Nó sẽ nói hết với ta. Còn anh, anh hãy lắng nghe các câu nó trả lời. </span></span></p>
<p><span style="font-size: small;">Đến nửa đêm, rồng về và đòi ăn. Bà nó dọn ra bàn ăn rượu và đồ nhắm để nó vui lòng. Họ cùng nhau ăn uống. Trong khi nói chuyện, bà nó hỏi nó về các chuyện xảy ra trong ngày và nó đã chiếm được bao nhiêu linh hồn. </span></p>
<p><span style="font-size: small;">- Hôm nay, cháu không gặp may – nó trả lời – nhưng cháu đã bắt được ba thằng lính chắc chắn cháu sẽ chiếm được linh hồn những thằng này. </span></p>
<p><span style="font-size: small;">- Ba người lính à ? – bà cụ hỏi – đó là những trai tráng. Có thể chúng nó sẽ thoát khỏi tay mày. </span></p>
<p><span style="font-size: small;">Con quỷ nói với giọng khinh miệt : </span></p>
<p><span style="font-size: small;">- Chúng thuộc về cháu mà. Cháu sẽ cho chúng một câu đố mà chúng không giải được. </span></p>
<p><span style="font-size: small;">- Câu đố thế nào ? – bà hỏi. </span></p>
<p><span style="font-size: small;">- Để cháu nói bà nghe : ở biển Bắc bao la có một con mèo biển chết, nó sẽ được mang rán và cháu sẽ cho chúng ăn. Một cái xương sườn cá voi sẽ dùng làm thìa và một cái móng ngựa cũ rỗng làm cốc cho chúng uống rượu vang. </span></p>
<p><span style="font-size: small;">Khi con quỷ đi ngủ, người bà nhấc hòn đá lên, cho người lính ra </span></p>
<p><span style="font-size: small;">- Anh đã nghe thấy hết chưa ? </span></p>
<p><span style="font-size: small;">- Thưa cụ, rồi ạ &#8211; anh lính nói – cháu đã biết kha khá và cái đó sẽ giúp cháu. </span></p>
<p><span style="font-size: small;">Anh lính trèo qua cửa sổ không một tiếng động, và vội vã đi tìm các bạn. Anh kể cho họ nghe là người bà đã giăng bẫy lừa con quỷ thế nào và anh đã học được cách giải câu đố. Cả bọn đều vui vẻ, mặt mày hớn hở, cầm roi đánh vào người và tiền vung ra khắp bốn phía. </span></p>
<p><span style="font-size: small;"><img src="http://i243.photobucket.com/albums/ff221/vnschool/grim/conquivabano5.jpg" alt="" hspace="5" vspace="2" align="left" /> <span style="font-size: small;">Bảy năm đã trôi qua. Con quỷ mang quyển sách đến, chỉ cho họ những chữ ký và bảo : </span></span></p>
<p><span style="font-size: small;">- Ta sẽ dẫn các anh xuống địa ngục, ở đấy các anh sẽ được ăn một bữa. Nếu các anh đoán được sẽ được ăn thịt gì rán, thì các anh sẽ được tự do và được giữ lại cả cái roi nữa. </span></p>
<p><span style="font-size: small;">Lúc đó, người lính thứ nhất bắt đầu nói : </span></p>
<p><span style="font-size: small;">-Ở biển Bắc bao la, có một con mèo biển chết. Chắc chắn nó sẽ được rán cho bọn tôi ăn. </span></p>
<p><span style="font-size: small;">Con quỷ nổi giận nói : </span></p>
<p><span style="font-size: small;">-H ừ …hừ … &#8211; và hỏi người lính thứ hai – nhưng các anh lấy gì làm thìa ? </span></p>
<p><span style="font-size: small;">- Một cái sườn cá voi sẽ dùng làm thìa. </span></p>
<p><span style="font-size: small;">Con quỷ tái mặt đi, lại làu nhàu ba lần : </span></p>
<p><span style="font-size: small;">- Hừ …hừ…hừ… &#8211; và bảo người lính thứ ba – anh có biết là cái gì sẽ dùng làm cốc uống rượu vang không ? </span></p>
<p><span style="font-size: small;">- Một cái móng ngựa cũ dùng làm cốc rượu vang cho chúng tôi. </span></p>
<p><span style="font-size: small;">Quỷ liền bay đi và thét to lên. Nó không còn quyền lực gì đối với ba người lính. Còn ba người lính thì giữ được cái roi, họ làm ra rất nhiều tiền tùy theo ý muốn và sống sung sướng đến hết đời.</span></p>
<p><strong><span style="font-size: small;">School</span></strong></p>
]]></content:encoded>
			<wfw:commentRss>http://bekhoai.com/giai-tri/truyen-cac-the-loai/con-quy-va-ba-no/feed/</wfw:commentRss>
		<slash:comments>0</slash:comments>
		</item>
		<item>
		<title>Con thỏ biển</title>
		<link>http://bekhoai.com/giai-tri/truyen-cac-the-loai/con-tho-bien/</link>
		<comments>http://bekhoai.com/giai-tri/truyen-cac-the-loai/con-tho-bien/#comments</comments>
		<pubDate>Fri, 21 Aug 2009 15:13:04 +0000</pubDate>
		<dc:creator>admin</dc:creator>
				<category><![CDATA[Truyện các thể loại]]></category>
		<category><![CDATA[Con thỏ biển]]></category>
		<category><![CDATA[truyện]]></category>
		<category><![CDATA[truyện thiếu nhi]]></category>

		<guid isPermaLink="false">http://bekhoai.com/?p=1357</guid>
		<description><![CDATA[Ngày xửa ngày xưa, một nàng công chúa có một tòa lâu đài. Ở trên nóc tháp có một cái phòng với mười hai cửa sổ trông ra mọi hướng. Lên đó, nhìn xuống, công chúa thấy toàn bộ đất nước bao la. Qua cửa sổ thứ hất, nàng trông thấy rõ hơn một người [...]]]></description>
			<content:encoded><![CDATA[<p style="text-align: justify;"><span style="font-size: small;"><img src="http://i243.photobucket.com/albums/ff221/vnschool/grim/conthobien1.jpg" alt="" hspace="5" vspace="2" align="left" /> <span style="font-size: small;">Ngày xửa ngày xưa, một nàng công chúa có một tòa lâu đài. Ở trên nóc tháp có một cái phòng với mười hai cửa sổ trông ra mọi hướng. Lên đó, nhìn xuống, công chúa thấy toàn bộ đất nước bao la. Qua cửa sổ thứ hất, nàng trông thấy rõ hơn một người bình thường, qua cửa sổ thứ hai, nàng trông thấy rõ hơn chút nữa, qua cửa sổ thứ ba lại rõ hơn nữa; và cứ thế, đến cửa sổ thứ mười hai, qua mỗi cửa sổ trông rõ hơn một ít, nàng trông thấy hết mọi vật ở trên mặt đất và ở dưới lòng đất. Không có gì giấu nổi nàng. </span></span></p>
<p style="text-align: justify;"><span style="font-size: small;"> </span></p>
<p style="text-align: justify;"><span style="font-size: small;">Nàng rất hiếu thắng, không muốn kém ai, muốn giữ uy quyền. Nàng tuyên bố chỉ lấy làm chồng người nào trốn kỹ đến nỗi nàng không tìm thấy được. Và nếu nàng tìm được thì người đó sẽ bị chặt đầu bêu trên một cái cọc. Đã có chín mươi bảy cái đầu bêu trên cọc ở trước cửa lâu đài và đã lâu không có ai đến cầu hôn. Nàng công chúa rất hài lòng. Nàng tự nhủ : “Thế là mình sẽ được sống tự do cho đến chết”. <span id="more-1357"></span></span></p>
<p style="text-align: justify;"><span style="font-size: small;">Lúc đó, có ba anh em nhà kia đến cầu hôn và hy vọng sẽ gặp may. Người anh cả trốn trong một cái hố đá vôi, tưởng như thế là yên trí ! Nhưng chỉ cần nhìn qua cửa sổ thứ nhất là nàng công chúa đã phát hiện được. Nàng ra lệnh lôi anh ra khỏi hố và chặt đầu anh. Người anh thứ hai chui vào cái hầm ở trong lâu đài. Nhưng đối với anh này cũng thế thôi, nàng trông thấy ngay khi nhìn qua cửa sổ thứ nhất, thế là anh toi mạng. Đầu của anh bị cắm vào chiếc cọc thứ chín mươi chín. </span></p>
<p style="text-align: justify;"><span style="font-size: small;"><img src="http://i243.photobucket.com/albums/ff221/vnschool/grim/conthobien2.jpg" alt="" hspace="5" vspace="2" align="left" /> <span style="font-size: small;">Người em út ra mắt nàng, xin nàng cho anh suy nghĩ một ngày và cho anh sống qua hai lần thử thách đầu, nếu nàng phát hiện ra được anh. Nếu lần thứ ba thất bại thì anh xin chịu chết. Vì anh ta đẹp trai và lời van xin có vẻ xuất phát từ đáy lòng, nàng bảo anh : </span></span></p>
<p style="text-align: justify;"><span style="font-size: small;">- Ta đồng ý như vậy. Nhưng cái đó cũng không mang lại cho anh sự may mắn đâu! </span></p>
<p style="text-align: justify;"><span style="font-size: small;">Ngày hôm sau, anh ta suy nghĩ rất lâu. Anh trốn đi đâu được ? Anh không tìm ra cách. Anh lấy súng đi săn. Anh trông thấy một con quạ và ngắm bắn. Khi anh sắp bắn, quạ kêu lên : </span></p>
<p style="text-align: justify;"><span style="font-size: small;">- Đừng bắn tôi, tôi sẽ trả ơn anh. </span></p>
<p style="text-align: justify;"><span style="font-size: small;">Anh bỏ súng xuống và tiếp tục đi. Đi tới một cái hồ, anh bắt gặp một con cá từ dưới sâu ngoi lên mặt nước. Khi anh ngắm bắn, cá bảo anh :</span></p>
<p style="text-align: justify;"><span style="font-size: small;">- Đừng bắn tôi, tôi sẽ trả ơn anh. </span></p>
<p style="text-align: justify;"><span style="font-size: small;">Anh tha cho nó lặn sâu xuống đáy hồ và lại lên đường. Anh gặp một con cáo đang đi khập khiễng. Anh bắn nó, nhưng bắn trượt. Con cáo bảo anh : </span></p>
<p style="text-align: justify;"><span style="font-size: small;">- Anh hãy lại đây và nhổ cho tôi cái gai cắm vào chân tôi. </span></p>
<p style="text-align: justify;"><span style="font-size: small;">Anh làm thế, nhưng sau đó, anh muốn giết cáo để lấy bộ da. Cáo bảo anh : </span></p>
<p style="text-align: justify;"><span style="font-size: small;">- Hãy để tôi sống ! Tôi sẽ trả ơn cho anh. </span></p>
<p style="text-align: justify;"><span style="font-size: small;">Chàng trai thả cho nó chạy. Chiều đến anh về nhà. Ngày hôm sau, anh phải tìm ra chỗ trốn. Nhưng nghĩ nát óc mà anh cũng chẳng tìm thấy nơi để trốn. Anh vào rừng gặp quạ : </span></p>
<p style="text-align: justify;"><span style="font-size: small;">- Ta đã tha chết cho quạ; bây giờ đến lựơt quạ phải nói cho ta biết là ta phải trốn ở đâu để nàng công chúa không nhìn thấy ta được. </span></p>
<p style="text-align: justify;"><span style="font-size: small;"><img src="http://i243.photobucket.com/albums/ff221/vnschool/grim/conthobien3.jpg" alt="" hspace="5" vspace="2" align="left" /> <span style="font-size: small;">Con quạ nghiêng đầu nghĩ ngợi một hồi lâu. Cuối cùng nó nói : </span></span></p>
<p style="text-align: justify;"><span style="font-size: small;">- Tôi nghĩ ra rồi ! </span></p>
<p style="text-align: justify;"><span style="font-size: small;">Nó tìm một cái trứng trong tổ nó, bửa ra làm đôi và cho chàng trai trốn vào đó. Con quạ gắn hai nửa vỏ trứng lại và nằm lên trên. Khi nàng công chúa nhìn qua cửa sổ thứ nhất thì không thấy chàng trai đâu. Đến cửa sổ sau, cũng không nhìn thấy. Nàng bắt đầu lo ngại. Đến cửa sổ thứ mười một thì nàng nhìn thấy chàng trai. Nàng cho giết con quạ và lấy cái trứng bửa ra. Và chàng trai đành chui ra khỏi trứng. Nàng công chúa bảo : </span></p>
<p style="text-align: justify;"><span style="font-size: small;">- Lần này ta tha tội chết cho nhà người. Nhưng nếu những lần sau , nhà ngươi không trốn được kỹ hơn thì nhà ngươi sẽ chết. </span></p>
<p style="text-align: justify;"><span style="font-size: small;">Ngày hôm sau, anh ta đi đến hồ, gọi cá lên và bảo : </span></p>
<p style="text-align: justify;"><span style="font-size: small;">- Ta đã để cho cá sống; bây giờ đến lượt cá chỉ cho ta chỗ trốn để nàng công chúa không tìm thấy ta. </span></p>
<p style="text-align: justify;"><span style="font-size: small;"><img src="http://i243.photobucket.com/albums/ff221/vnschool/grim/conthobien4.jpg" alt="" hspace="5" vspace="2" align="left" /> <span style="font-size: small;">Con cá suy nghĩ. Cuối cùng nó reo lên : </span></span></p>
<p style="text-align: justify;"><span style="font-size: small;">- Tôi tìm thấy rồi ! Tôi sẽ giấu anh ở trong bụng tôi. </span></p>
<p style="text-align: justify;"><span style="font-size: small;">Con cá nuốt chửng chàng trai và lặng sâu xuống nước. Nàng công chúa lên lầu, nhìn qua các cửa sổ. Đến cửa sổ thứ mười một nàng vẫn chưa tìm thấy chàng trai. Nàng hốt hoảng. Nhưng cuối cùng nàng tìm thấy anh khi nhìn qua cửa sổ thứ mười hai. Nàng ra lệnh bắt con cá và mổ bụng; chàng trai lộ ra. Chúng ta cũng hiểu là chàng trai lúng túng thế nào. Công chúa nói : </span></p>
<p style="text-align: justify;"><span style="font-size: small;">- Đã hai lần ta tha tội chết cho nhà người. Nhưng đầu nhà người chắc chắn sẽ bị cắm trên cọc thứ một trăm. </span></p>
<p style="text-align: justify;"><span style="font-size: small;">Ngày cuối cùng, anh ta đi ra cánh đồng, lòng nặng trĩu và gặp con cáo : </span></p>
<p style="text-align: justify;"><span style="font-size: small;">- Cáo ơi, cáo có biết hết mọi nơi có thể trốn đựơc – anh bảo cáo – ta đã để cho cáo sống, bây giờ đến lượt cáo bảo ta phải trốn ở đâu để nàng công chúa không tìm được ta. </span></p>
<p style="text-align: justify;"><span style="font-size: small;">- Thật là khó – cáo nói, mặt tư lự. Cuối cùng nói kêu lên – tôi tìm ra rồi ! </span></p>
<p style="text-align: justify;"><span style="font-size: small;"><img src="http://i243.photobucket.com/albums/ff221/vnschool/grim/conthobien5.jpg" alt="" hspace="5" vspace="2" align="left" /> <span style="font-size: small;">Cáo dẫn anh đến một con suối, lặn xuống và khi lên khỏi mặt nước thì giống một người hàng xén hay một người buôn súc vật đi ra chợ. Chàng trai cũng phải lặn xuống suối, khi ngoi lên, anh hoá thành một con thỏ biển. Người lái buôn đi ra tỉnh và trưng bày con vật lạ. Mọi người xúm lại xem. Nàng công chúa cũng đến xem. Và nàng rất thích con vật lạ, nàng trả cho người lái buôn một số tiền lớn để mua nó. Trước khi giao con vật cho công chúa, cáo bảo nó : </span></span></p>
<p style="text-align: justify;"><span style="font-size: small;">- Khi nàng công chúa đi ra cửa sổ, anh hãy chui vào nấp dưới mớ tóc của nàng. </span></p>
<p style="text-align: justify;"><span style="font-size: small;">Đã đến lúc công chúa đi tìm chàng trai. Nàng nhìn qua các cửa sổ, từ cửa sổ này đến cửa sổ khác, từ cửa sổ thứ nhất đến cửa sổ thứ mười một, không tìm thấy chàng trai. Đến cửa sổ thứ mười hai, cũng không tìm thấy, công chúa sợ hãi và tức giận hết sức, sập cửa mạnh đến mức tất cả các kính cửa đều vỡ tan ra hàng nghìn mảnh và lâu đài rung lên. </span></p>
<p style="text-align: justify;"><span style="font-size: small;">Trở về buồng mình, nàng thấy con thỏ biển ở dưới mái tóc mình, nàng tóm lấy nó, ném xuống đất và kêu lên : </span></p>
<p style="text-align: justify;"><span style="font-size: small;">- Hãy xéo khỏi mắt tao. </span></p>
<p style="text-align: justify;"><span style="font-size: small;">Con vật đi tìm người lái buôn, cả hai vội vàng đi ra suối, lội xuống tắm và hiện lên nguyên hình cũ. Chàng trai cám ơn cáo và nói : </span></p>
<p style="text-align: justify;"><span style="font-size: small;">- So với cáo, quạ và cá chỉ là những kẻ khờ dại. Cáo biết mánh khóe , đúng là thế thật. </span></p>
<p style="text-align: justify;"><span style="font-size: small;">Chàng trai đi thẳng đến lâu đài. Công chúa đã đợi chàng ở đó, chịu theo số phận. Lễ cưới được cử hành. Họ trở thành vua và hoàng hậu trị vì thiên hạ. Chàng không bao giờ kể cho công chúa biết là đã trốn ở đâu và ai đã giúp chàng. Nàng thì tin là chàng đã thắng cuộc bằng chính tài năng của mình. Nàng rất kính nể chàng, và nghĩ bụng : “Chàng hơn ta nhiều”</span></p>
<p style="text-align: justify;"><strong><span style="font-size: small;">School</span></strong></p>
]]></content:encoded>
			<wfw:commentRss>http://bekhoai.com/giai-tri/truyen-cac-the-loai/con-tho-bien/feed/</wfw:commentRss>
		<slash:comments>2</slash:comments>
		</item>
		<item>
		<title>Ả Grêten Thông Minh</title>
		<link>http://bekhoai.com/giai-tri/truyen-cac-the-loai/a-greten-thong-minh/</link>
		<comments>http://bekhoai.com/giai-tri/truyen-cac-the-loai/a-greten-thong-minh/#comments</comments>
		<pubDate>Fri, 21 Aug 2009 15:02:54 +0000</pubDate>
		<dc:creator>admin</dc:creator>
				<category><![CDATA[Truyện các thể loại]]></category>
		<category><![CDATA[Ả Grêten Thông Minh]]></category>
		<category><![CDATA[truyện]]></category>
		<category><![CDATA[truyện thiếu nhi]]></category>

		<guid isPermaLink="false">http://bekhoai.com/?p=1354</guid>
		<description><![CDATA[Ngày xưa có một cô ả nấu bếp tên là Grêten. Ả thường đi giày gót đỏ khi dạo chơi. Ả ngó đông ngó tây, thích chí nghĩ bụng mình cũng vào loại xinh đấy chứ . Về đến nhà, ả cao hứng uống ngụm rượu vang; Ả nếm tất cả những món ăn ngon [...]]]></description>
			<content:encoded><![CDATA[<p align="justify"><img src="http://i243.photobucket.com/albums/ff221/vnschool/grim/agretenthongminh3.jpg" alt="" hspace="5" vspace="2" width="100" align="left" /> <span style="font-size: small;">Ngày xưa có một cô ả nấu bếp tên là Grêten. Ả thường đi giày gót đỏ khi dạo chơi. Ả ngó đông ngó tây, thích chí nghĩ bụng mình cũng vào loại xinh đấy chứ . Về đến nhà, ả cao hứng uống ngụm rượu vang; Ả nếm tất cả những món ăn ngon nhất ả đã nấu, nếm đến no nê. Ả nói: &#8220;Người nấu bếp là phải biết món ăn mình nấu vị ra sao chứ!&#8221;.</span></p>
<p align="justify"><span style="font-size: small;">Một hôm ông chủ bảo ả:</span></p>
<p align="justify"><span style="font-size: small;">- Grêten này, tối nay nhà có khách mày hãy thịt hai con gà mái, mà nấu cho ngon nhé!</span></p>
<p align="justify"><span style="font-size: small;">- Thưa ông, xin ông hãy để cháu lo &#8211; Grêten trả lời.</span></p>
<p align="justify"><span style="font-size: small;">Ả giết hại con gà mái, nhúng nước sôi, làm lông, xiên vào xiên, đến chiều thì mang quay trên lửa. Gà vàng dần và đã vàng rộm đều mà khách vẫn chưa đến, Grêten thưa với chủ:<span id="more-1354"></span></span></p>
<p align="justify"><span style="font-size: small;">- Thưa ông, nếu khách chưa đến thì cháu phải nhấc con gà ra khỏi lửa. Thật là đáng tiếc. Gà vừa chín tới, tí nữa ăn ngay thì ngọt thật.</span></p>
<p align="justify"><span style="font-size: small;">Chủ nói:</span></p>
<p align="justify">- Thôi để tao chạy đi gọi khách ngay!</p>
<p align="justify"><span style="font-size: small;">Chủ vừa quay lưng đi thì Grêten nhấc gà ra khỏi lửa và nghĩ:</span></p>
<p align="justify"><span style="font-size: small;">&#8220;Đứng gần lửa mãi vừa nóng vừa khát. Biết bao giờ khách mới đến?</span></p>
<p align="justify"><img src="http://i243.photobucket.com/albums/ff221/vnschool/grim/agretenthongminh1.jpg" alt="" hspace="5" vspace="2" align="left" /> <span style="font-size: small;">Trong khi chờ, mình phải xuống hầm uống ngụm rượu vang đã&#8221;. Ả chạy xuống hầm, lấy một cái vò rượu rồi nói: &#8220;Lạy chúa phù hộ cho con&#8221; rồi uống một hơi dài. &#8220;Rượu đã chảy là chảy mạnh, ả nói, khó mà ngừng được&#8221;. Ả lại uống tiếp một cách thoải mái. Ả lại chạy lên bếp, đặt gà lên lửa, phết bơ và vui vẻ quay cái xiên. Gà quay thơm điếc mũi. Ả nghĩ bụng hãy còn thiếu cái gì đó, phải nếm xem sao. Ả nhúng ngón tay vào nước xốt, liếm và nói: &#8220;Ồ! Nhưng con gà mái này ngon tuyệt! Không ăn ngay thì thật là có tội, thật đáng xấu hổ!&#8221;.</span></p>
<p align="justify"><span style="font-size: small;">Ả chạy ra cửa sổ nhìn xem ông chủ và khách đã về chưa. </span></p>
<p align="justify"><span style="font-size: small;">Nhưng ả chẳng thấy ai cả. Ả lại quay về với những con gà và nghĩ:</span></p>
<p align="justify"><span style="font-size: small;">&#8220;Một cánh bị cháy, tốt nhất là chặt đi&#8221;. Ả chặt cái cánh và ăn ngon lành. Ăn xong một cánh, ả tự bảo: &#8220;Mình phải chặt nốt cái cánh kia đi, nếu không ông chủ về thấy có gì thiếu&#8221;. Ả xơi cả cái cánh, rồi ra cửa sổ xem chủ về chưa nhưng không thấy ai! Ai mà biết được ông ấy chợt nghĩ ra cái gì! không thấy bọn họ trở về, có thể là đi đâu đấy.</span></p>
<p align="justify"><span style="font-size: small;">Ả nói: &#8220;Này Grêten ạ, việc gì phải thắc mắc! Khi bắt đầu ăn con gà thì hãy uống nữa đi và chén nốt đi! Sau đó thì sẽ yên tâm. Tại sao lại phí của giời thế!&#8221;. Ả lại chạy xuống hầm, uống ra trò, rồi lại chén nốt con gà một cách vui vẻ.</span></p>
<p align="justify"><span style="font-size: small;">Thế là ăn hết sạch một con gà. Chủ thì vẫn chưa về. Grêten liếc nhìn con gà thứ hai và nói: &#8220;Phải cho con này đi theo con kia thôi, không thể tách chúng ra được. Đối xử với con kia thế nào thì hẳn là đối xử với con này cũng phải thế. Mình cho là nếu có uống thêm một chút, thì cũng chẳng hại gì&#8221;. Ả lại phấn khởi uống, con gà thứ hai cũng chạy theo con thứ nhất.</span></p>
<p align="justify"><span style="font-size: small;">Khi ả đang ăn ngon lành thì ông chủ về &#8211; &#8220;Nhanh lên, Grêten!</span></p>
<p align="justify"><span style="font-size: small;">Ông gọi to khách đến ngay bây giờ đấy&#8221; &#8211; &#8220;Thưa vâng, Grêten trả lời, xong ngay đây ạ&#8221;. Ông chủ đến bàn ăn xem sắp xếp đã đủ chưa. </span></p>
<p align="justify"><span style="font-size: small;">Ông mang con dao để cắt thịt đi mài.</span></p>
<p align="justify"><img src="http://i243.photobucket.com/albums/ff221/vnschool/grim/agretenthongminh2.jpg" alt="" hspace="5" vspace="2" align="left" /> <span style="font-size: small;">Đúng lúc đó, khách gõ cửa khe khẽ, lịch sự. Grêten ra cửa, thấy khách thì đưa ngón tay lên môi ra hiệu và nói: &#8220;Khéo chứ! Khéo chứ! Ông hãy mau chạy ngay đi! Nếu chủ tôi trông thấy ông thì nguy cho ông đấy. Chủ tôi mời ông đến ăn nhưng cốt để xẻo đôi tai ông đấy. Ông có nghe thấy tiếng mài dao không?&#8221;</span></p>
<p align="justify"><span style="font-size: small;">Khách nghe quả là đúng có tiếng mài dao, vội ba chân bốn cẳng chạy xuống cầu thang. Grêten lúc đó cũng vội chạy lên chỗ ông chủ mồm loa mép giải: &#8220;Ông ơi, khách của ông sao mà quí hóa thế!&#8221; &#8220;Ô mày nói gì lạ vậy, Grêten?&#8221; &#8211; &#8220;Ông ta cướp của cháu hai con gà đặt trên đĩa rồi biến đi&#8221; &#8211; &#8220;Tệ quá! Ông chủ nói, tiếc rẻ hai con gà ngon &#8211; ít ra thì ông ta cũng phải để lại một con cho mình chứ!&#8221;.</span></p>
<p align="justify"><img src="http://i243.photobucket.com/albums/ff221/vnschool/grim/agretenthongminh3.jpg" alt="" hspace="5" vspace="2" align="left" /> <span style="font-size: small;">Ông gọi to mời khách trở lại, nhưng khách giả đò không nghe thấy. Ông liền chạy theo khách, dao hãy còn cầm ở tay và réo: &#8220;Một thôi! Một thôi!&#8221; ý nói là khách ít ra cũng phải để lại một con gà.</span></p>
<p align="justify"><span style="font-size: small;">Nhưng khách lại hiểu là chủ đòi một cái tai, nên chạy lao như gió, để mong giữ được cả hai tai nguyên vẹn về nhà.</span></p>
<p align="justify"><span style="font-size: small;">Câu chuyện đã cho thấy sự khôn khéo của người ở và gây cười cho người đọc. Nói lên quan hệ giữa chủ và tớ &#8211; Ông chủ kém thông minh thường bị người ở khôn ngoan lừa. </span></p>
<p style="text-align: left;"><strong>School</strong></p>
]]></content:encoded>
			<wfw:commentRss>http://bekhoai.com/giai-tri/truyen-cac-the-loai/a-greten-thong-minh/feed/</wfw:commentRss>
		<slash:comments>0</slash:comments>
		</item>
		<item>
		<title>Hênxen và Grêten</title>
		<link>http://bekhoai.com/giai-tri/truyen-cac-the-loai/henxen-va-greten/</link>
		<comments>http://bekhoai.com/giai-tri/truyen-cac-the-loai/henxen-va-greten/#comments</comments>
		<pubDate>Fri, 21 Aug 2009 14:51:09 +0000</pubDate>
		<dc:creator>admin</dc:creator>
				<category><![CDATA[Truyện các thể loại]]></category>
		<category><![CDATA[Hênxen và Grêten]]></category>
		<category><![CDATA[truyện]]></category>
		<category><![CDATA[truyện thiếu nhi]]></category>

		<guid isPermaLink="false">http://bekhoai.com/?p=1351</guid>
		<description><![CDATA[Ngày xưa có hai vợ chồng một bác tiều phu nghèo khó, sống ở Ven một khu rừng lớn. Gia đình có hai con. Con trai tên là Hênxen, Con gái tên là Grêten. Nhà không đủ ăn. Một năm, trời làm đói Kém, miếng bánh hàng ngày cũng chẳng có. Tối hôm ấy, chồng [...]]]></description>
			<content:encoded><![CDATA[<p style="text-align: justify;"><span style="font-size: small;"><img src="http://i243.photobucket.com/albums/ff221/vnschool/grim/bagighedocac1.jpg" alt="" hspace="5" vspace="2" align="left" /> <span style="font-size: small;">Ngày xưa có hai vợ chồng một bác tiều phu nghèo khó, sống ở Ven một khu rừng lớn. Gia đình có hai con. Con trai tên là Hênxen, Con gái tên là Grêten. Nhà không đủ ăn. Một năm, trời làm đói Kém, miếng bánh hàng ngày cũng chẳng có. Tối hôm ấy, chồng nằm Trằn trọc mãi, thở dài bảo vợ: </span></span></p>
<p style="text-align: justify;"><span style="font-size: small;"> </span></p>
<p style="text-align: justify;"><span style="font-size: small;">- Chả biết rồi sao đây? Lương thực cạn rồi, lấy gì nuôi con? Đói khổ khiến người mẹ đâm ra nhẫn tâm. Hết đường xoay xở, Vợ bảo chồng: </span></p>
<p style="text-align: justify;"><span style="font-size: small;">- Thầy nó ạ, biết sao đây! Ngày mai, sớm tinh mơ, tôi với nhà Đưa chúng vào rừng rậm, đốt lửa lên, cho mỗi đứa một mẩu bánh Rồi bỏ chúng đấy mà đi làm. Chúng không biết đường mà về, thế là Rảnh. <span id="more-1351"></span></span></p>
<p style="text-align: justify;"><span style="font-size: small;">Chồng đáp: </span></p>
<p style="text-align: justify;"><span style="font-size: small;">- Nhà nó ạ, tôi chịu không làm thế được đâu. Nỡ nào đem bỏ Con vào rừng cho thú đói ăn thịt! </span></p>
<p style="text-align: justify;"><span style="font-size: small;">- Thầy nó thật là điên. Không làm thế thì chết đói cả bốn mạng, Chỉ còn việc bào gỗ đóng săng mà thôi. </span></p>
<p style="text-align: justify;"><span style="font-size: small;">Người vợ lèo nhèo mãi, kỳ đến lúc chồng phải làm theo ý mình. Chồng nói: </span></p>
<p style="text-align: justify;"><span style="font-size: small;">- Nhưng tôi vẫn thương xót chúng nó lắm!</span></p>
<p style="text-align: justify;"><span style="font-size: small;"><img src="http://i243.photobucket.com/albums/ff221/vnschool/grim/bagighedocac2.jpg" alt="" hspace="5" vspace="2" align="left" /> <span style="font-size: small;">Hai đứa trẻ đói quá không ngủ được, nghe được hết. Grêten Khóc sướt mướt, bảo Hênxen: </span></span></p>
<p style="text-align: justify;"><span style="font-size: small;">- Anh em mình chết đến nơi rồi. </span></p>
<p style="text-align: justify;"><span style="font-size: small;">Hênxen đáp: </span></p>
<p style="text-align: justify;"><span style="font-size: small;">- Em đừng lo buồn, anh sẽ có cách thoát chết. </span></p>
<p style="text-align: justify;"><span style="font-size: small;">Chờ lúc bố mẹ ngủ rồi, nó dậy mặc áo, mở cửa, lén ra ngoài. Trăng sáng. Sỏi trắng ở trước nhà lóng lánh như bạc. Hênxen nhặt Sỏi bỏ đầy túi áo, rồi về nhà bảo Grêten: </span></p>
<p style="text-align: justify;"><span style="font-size: small;">- Em ơi, cứ yên trí mà ngủ đi. </span></p>
<p style="text-align: justify;"><span style="font-size: small;">Rồi nó lại đi ngủ. </span></p>
<p style="text-align: justify;"><span style="font-size: small;">Tang tảng sáng, mặt trời chưa mọc thì mẹ đã đến đánh thức Hai con: </span></p>
<p style="text-align: justify;"><span style="font-size: small;">- Đồ lười! Dậy đi, còn phải vào rừng lấy củi chứ! </span></p>
<p style="text-align: justify;"><span style="font-size: small;">Rồi mẹ đưa cho mỗi con một mẩu bánh dặn: </span></p>
<p style="text-align: justify;"><span style="font-size: small;">- Chúng mày cầm lấy mà ăn trưa. Chớ có ăn nghiến ngấu Trước, không còn nữa mà cho đâu. </span></p>
<p style="text-align: justify;"><span style="font-size: small;">Grêten bỏ bánh vào túi áo và Hênxen đã bỏ đá đầy túi rồi. Cả Nhà cùng nhau đi vào rừng. </span></p>
<p style="text-align: justify;"><span style="font-size: small;">Đi được một lát, Hênxen chốc chốc lại dừng lại ngoảnh về mé Nhà. Bố thấy vậy bảo: </span></p>
<p style="text-align: justify;"><span style="font-size: small;">- Hênxen, sao mày cứ lùi lại nhìn gì mãi thế? Liệu đấy, đừng có Dềnh dàng. </span></p>
<p style="text-align: justify;"><span style="font-size: small;">Hênxen đáp: </span></p>
<p style="text-align: justify;"><span style="font-size: small;">- Con nhìn con mèo trắng của nhà ngồi trên mái từ biệt con Đấy. </span></p>
<p style="text-align: justify;"><span style="font-size: small;">Mẹ nói: </span></p>
<p style="text-align: justify;"><span style="font-size: small;">- Đồ ngốc! Không phải con mèo đâu, đấy là ống khói phản chiếu ánh mặt trời đấy. </span></p>
<p style="text-align: justify;"><span style="font-size: small;"><img src="http://i243.photobucket.com/albums/ff221/vnschool/grim/bagighedocac3.jpg" alt="" hspace="5" vspace="2" align="left" /> <span style="font-size: small;">Hênxen lùi lại không phải để nhìn mèo, mà cốt để rắc sỏi trắng Ra đường. </span></span></p>
<p style="text-align: justify;"><span style="font-size: small;">Khi đến giữa rừng, bố nói: </span></p>
<p style="text-align: justify;"><span style="font-size: small;">- Chúng mày hãy đi nhặt củi, còn bố đốt lửa để chúng mày khỏi Rét. </span></p>
<p style="text-align: justify;"><span style="font-size: small;">Hênxen và Grêten đi nhặt củi khô xếp thành đống. Khi ngọn Lửa đã cao, củi cháy nỏ, mẹ nói: </span></p>
<p style="text-align: justify;"><span style="font-size: small;">- Thôi bây giờ chúng mày nằm gần lửa mà nghỉ. Tao và bố đi Đẵn củi, xong sẽ quay về đón. </span></p>
<p style="text-align: justify;"><span style="font-size: small;">Hai đứa trẻ ngồi bên lửa. Đến trưa, chúng lấy bánh ra ăn. Nghe thấy tiếng bổ vào cây, chúng tưởng bố chúng ở gần đấy. Nhưng không phải tiếng rìu của bố, mà đó chỉ là tiếng cành cây bị Gió đập vào cây khô. </span></p>
<p style="text-align: justify;"><span style="font-size: small;"><img src="http://i243.photobucket.com/albums/ff221/vnschool/grim/bagighedocac4.jpg" alt="" hspace="5" vspace="2" align="left" /> <span style="font-size: small;">Chúng ăn xong, mắt díp lại vì mệt, liền ngủ một giấc say. Khi Chúng thức dậy thì trời đã tối như mực. Grêten khóc nói: &#8211; Bây giờ làm thế nào mà ra khỏi rừng được? </span></span></p>
<p style="text-align: justify;"><span style="font-size: small;">Hênxen dỗ em: </span></p>
<p style="text-align: justify;"><span style="font-size: small;">- Em cứ đợi một lát, chờ trăng lên, chúng mình sẽ tìm được lối Về nhà. </span></p>
<p style="text-align: justify;"><span style="font-size: small;">Khi trăng mọc, Hênxen cầm tay em theo vết sỏi lóng lánh như Tiền mới mà lần về nhà. Chúng gõ cửa. Mẹ mở, thấy Hênxen và Grêten liền nói:</span></p>
<p style="text-align: justify;"><span style="font-size: small;">- Đồ khốn kiếp, sao chúng mày ngủ kỹ ở trong rừng thế? Tao cứ Tưởng chúng mày không muốn về nữa. </span></p>
<p style="text-align: justify;"><span style="font-size: small;">Bố thấy con về thì mừng lắm vì trong thâm tâm bố không Muốn bỏ con. </span></p>
<p style="text-align: justify;"><span style="font-size: small;">Sau đó ít lâu, trời lại làm đói kém khắp nơi. </span></p>
<p style="text-align: justify;"><span style="font-size: small;"><img src="http://i243.photobucket.com/albums/ff221/vnschool/grim/bagighedocac5.jpg" alt="" hspace="5" vspace="2" align="left" /> <span style="font-size: small;">Một đêm hai anh em nghe thấy mẹ nằm trên giường nói với bố: &#8211; Mọi thứ lại hết sạch rồi. Chỉ còn có nửa cái bánh ăn nốt là hết Nhẵn. Phải tống chúng nó đi. Lần này ta đem bỏ chúng vào rừng Sâu hơn trước để chúng không tìm được lối về. Bằng không thì Không còn cách nào thoát. </span></span></p>
<p style="text-align: justify;"><span style="font-size: small;">Người chồng không đành lòng nghĩ bụng: </span></p>
<p style="text-align: justify;"><span style="font-size: small;">- Thà chia nhau với con ăn miếng bánh cuối cùng còn hơn. Vợ không nghe, chửi chồng thậm tệ, cho là đã chót thì phải Trét, lần trước đã theo ý mụ thì lần này cũng phải theo. </span></p>
<p style="text-align: justify;"><span style="font-size: small;">Hai đứa trẻ chưa ngủ, nghe hết những chuyện bố mẹ bàn nhau. Khi thấy bố mẹ đã ngủ rồi, Hênxen dậy định ra ngoài nhặt sỏi như Lần trước. Nhưng mẹ nó đã khóa cửa mất rồi, nó không ra được. Nó Dỗ em gái: </span></p>
<p style="text-align: justify;"><span style="font-size: small;">- Em ạ, đừng khóc nữa, em cứ ngủ yên đi, anh sẽ có cách. Sáng sớm tinh mơ, mẹ kéo cổ chúng dậy, cho mỗi đứa một mẩu Bánh bé hơn lần trước. </span></p>
<p style="text-align: justify;"><span style="font-size: small;"><img src="http://i243.photobucket.com/albums/ff221/vnschool/grim/bagighedocac6.jpg" alt="" hspace="5" vspace="2" align="left" /> <span style="font-size: small;">Dọc đường đi đến rừng, Hênxen cho tay vào túi bẻ vụn bánh mì Ra và chốc chốc lại dừng lại rắc bánh xuống đất. </span></span></p>
<p style="text-align: justify;"><span style="font-size: small;">Bố hỏi Hênxen: </span></p>
<p style="text-align: justify;"><span style="font-size: small;">- Sao mày cứ hay dừng chân ngoảnh lại thế? Đi đi. </span></p>
<p style="text-align: justify;"><span style="font-size: small;">Hênxen đáp: </span></p>
<p style="text-align: justify;"><span style="font-size: small;">- Con nhìn con chim bồ câu của con nó đậu trên mái nhà để Chào con kia kìa. </span></p>
<p style="text-align: justify;"><span style="font-size: small;">Mụ đàn bà nói: </span></p>
<p style="text-align: justify;"><span style="font-size: small;">- Đồ ngốc, không phải là chim bồ câu đâu mà là cái ống khói có Mặt trời chiếu vào đấy. </span></p>
<p style="text-align: justify;"><span style="font-size: small;">Dù sao, dọc đường, Hênxen cũng rắc được hết bánh. </span></p>
<p style="text-align: justify;"><span style="font-size: small;">Mụ đàn bà dẫn hai con vào tít chỗ rừng sâu mà từ thủa cha Sinh mẹ đẻ mụ chưa tới bao giờ. Sau khi đốt lửa cháy to lên, mụ nói: </span></p>
<p style="text-align: justify;"><span style="font-size: small;"><img src="http://i243.photobucket.com/albums/ff221/vnschool/grim/bagighedocac7.jpg" alt="" hspace="5" vspace="2" align="left" /> <span style="font-size: small;">- Chúng mày ngồi đó. Lúc nào mệt thì ngủ đi một tí. Tao với bố Mày đi đẵn gỗ, chiều tối xong sẽ quay lại đón chúng mày. Đến trưa Grêten chia bánh cho anh vì bánh của anh đã rắc ở Dọc đường rồi. Ăn xong, chúng ngủ. Tối đến, chẳng ai đến đón hai Đứa bé đáng thương cả. </span></span></p>
<p style="text-align: justify;"><span style="font-size: small;">Đêm tối như mực, hai đứa thức giấc, Hênxen dỗ em gái: </span></p>
<p style="text-align: justify;"><span style="font-size: small;">- Em ạ, chờ cho trăng lên, trông rõ bánh anh đã rắc, thì ta lại Tìm thấy đường về. </span></p>
<p style="text-align: justify;"><span style="font-size: small;">Trăng vừa mọc lên thì hai đứa đứng dậy đi, nhưng chẳng thấy Tí bánh nào vì hàng ngàn con chim trong rừng đã ăn mất cả rồi. Hênxen bảo em: </span></p>
<p style="text-align: justify;"><span style="font-size: small;">Thế nào rồi chúng ta cũng sẽ tìm được đường. Nhưng chúng không tìm ra đường. Chúng đi suốt cả đêm, suốt Cả ngày hôm sau, mà không ra được khỏi rừng. Hai anh em bụng Đói như cào mà chỉ nhặt được ít quả dại ở dưới đất. </span></p>
<p style="text-align: justify;"><span style="font-size: small;">Chúng mệt quá, bước không nổi, nằm lăn ra ngủ dưới gốc cây. Chúng xa nhà đã ba ngày rồi. </span></p>
<p style="text-align: justify;"><span style="font-size: small;">Chúng lại đi, đâm sâu mãi vào rừng, và nếu không gặp ai cứu Giúp thì đến chết đói, chết mệt thôi. </span></p>
<p style="text-align: justify;"><span style="font-size: small;"><img src="http://i243.photobucket.com/albums/ff221/vnschool/grim/bagighedocac8.jpg" alt="" hspace="5" vspace="2" align="left" /> <span style="font-size: small;">Giữa trưa, chúng thấy một con chim đẹp, trắng như tuyết đậu Trên cành hót hay lắm. Chúng liền dừng lại để nghe. Chim hót xong Xòe cánh bay trước mặt chúng. Chúng theo chim đến tận một túp Nhà con; chim đến đậu trên mái nhà ấy. Chúng lại gần thấy nhà xây Bằng bánh mì, lợp bằng bánh ngọt, cửa sổ bằng đường trắng tinh. Hênxen nói: </span></span></p>
<p style="text-align: justify;"><span style="font-size: small;">- Thôi ổn rồi. Chúng ta được bữa ăn ngon đấy. Anh ăn một góc Mái nhà, còn em ăn một mảnh cửa sổ, ngọt đấy. </span></p>
<p style="text-align: justify;"><span style="font-size: small;">Hênxen giơ tay bẻ một mảnh mái nhà để nếm thử và Grêten Đứng bên cửa kính nhấm nháp một mảnh. Bỗng trong nhà có tiếng Người nhẹ nhàng vọng ra:</span></p>
<p style="text-align: justify;"><span style="font-size: small;">- Ai gặm nhà ta đấy? </span></p>
<p style="text-align: justify;"><span style="font-size: small;">Hai đứa trẻ đáp: </span></p>
<p style="text-align: justify;"><span style="font-size: small;">- Gió đấy! Gió đấy! Con trời đấy! </span></p>
<p style="text-align: justify;"><span style="font-size: small;">Rồi hai đứa cứ việc ăn, không e ngại gì cả. </span></p>
<p style="text-align: justify;"><span style="font-size: small;">Hênxen thích ăn mái nhà, bẻ một miếng tướng, và Grêten cũng Gỡ lấy cả một khung kính tròn xuống. </span></p>
<p style="text-align: justify;"><span style="font-size: small;">Bỗng cửa mở, một bà lão bé nhỏ chống nạng rón rén bước ra. Hai anh em sợ rụng rời, đánh rời hết cả các thứ cầm trong tay. Bà Lão lắc lư đầu, nói: </span></p>
<p style="text-align: justify;"><span style="font-size: small;">- Các cháu yêu dấu, ai đưa các cháu đến đây? Các cháu đừng Sợ, cứ vào. Ở đây với bà, bà không làm gì đâu. </span></p>
<p style="text-align: justify;"><span style="font-size: small;">Bà lão dắt hai đứa vào, cho ăn ngon: sữa, bánh tráng đường, Táo và hạnh đào. Rồi bà sửa soạn hai cái giường nhỏ xinh đẹp trắng Tinh cho hai đứa trẻ ngủ. Hai đứa bé ngỡ là ở trên thiên đàng. Nhưng mụ già chỉ giả bộ tử tế ngoài mặt đó thôi. Đó là một mụ Phù thủy gian ác rình bắt trẻ con nên làm nhà bằng bánh kẹo để Nhử chúng. Khi thấy hai đứa bé vừa tới, mụ đã cười nham hiểm mà Nói đùa: </span></p>
<p style="text-align: justify;"><span style="font-size: small;">- Chúng mày vào tay bà rồi, có bay lên trời cũng chẳng thoát Được tay bà. </span></p>
<p style="text-align: justify;"><span style="font-size: small;">Sáng sớm, mụ dậy trước hai đứa, thấy chúng ngủ thật đáng Yêu, má hồng phinh phính, mụ lẩm bẩm: </span></p>
<p style="text-align: justify;"><span style="font-size: small;">- Thật là món ngon. </span></p>
<p style="text-align: justify;"><span style="font-size: small;"><img src="http://i243.photobucket.com/albums/ff221/vnschool/grim/bagighedocac9.jpg" alt="" hspace="5" vspace="2" align="left" /> <span style="font-size: small;">Mụ đưa đôi tay khô héo ra nắm lấy Hênxen đem nhốt vào một Cái cũi nhỏ, đóng cửa chấn song lại. Thằng bé kêu gào mãi mụ cũng Mặc kệ. </span></span></p>
<p style="text-align: justify;"><span style="font-size: small;">Rồi mụ đánh thức Grêten dậy bảo: </span></p>
<p style="text-align: justify;"><span style="font-size: small;">- Đồ con gái lười chảy thây, đi dậy lấy nước làm một bữa ngon Cho anh mày. Nó ở trong cũi kia, tao muốn nó chóng béo. Khi nào Nó thực béo, tao sẽ ăn thịt. </span></p>
<p style="text-align: justify;"><span style="font-size: small;">Grêten khóc thảm thiết, nhưng nào có ích gì, vì con mụ phù Thủy sai gì phải làm nấy. </span></p>
<p style="text-align: justify;"><span style="font-size: small;">Hênxen được ăn thức ăn nấu nướng ngon lành còn Grêten phải ăn thừa. </span></p>
<p style="text-align: justify;"><span style="font-size: small;">Sáng nào mụ già cũng lê đến bên cũi bảo Hênxen: &#8211; Giơ ngón tay tao xem đã béo chưa. </span></p>
<p style="text-align: justify;"><span style="font-size: small;">Sáng nào mụ già cũng lê đến bên cũi bảo Hênxen: &#8211; Giơ ngón tay tao xem đã béo chưa. </span></p>
<p style="text-align: justify;"><span style="font-size: small;">- Con Grêtên đâu? Nhanh lên, đem nước lại đây, thằng Hênxen Dù béo hay gầy, ngày mai tao cũng cứ làm thịt đem nấu. Khốn nạn con bé vừa xách nước vừa khóc, nước mắt dòng dòng Hai má. Nó kêu la: </span></p>
<p style="text-align: justify;"><span style="font-size: small;">- Lạy trời phù hộ cho chúng con. Thà để thú dữ ăn thịt trong Rừng thì hai anh em cũng được cùng nhau chết. </span></p>
<p style="text-align: justify;"><span style="font-size: small;">Mụ già bảo: </span></p>
<p style="text-align: justify;"><span style="font-size: small;">- Thôi đừng kêu khóc nữa mà vô ích. Mới bảnh mắt, Grêten đã phải đặt nồi, lấy nước và dóm bếp. Mụ già bảo: </span></p>
<p style="text-align: justify;"><span style="font-size: small;">- Hãy nướng bánh trước đã. Tao đã dóm lò và nhào bột rồi. Mụ đẩy Grêten đáng thương tới bên lò. </span></p>
<p style="text-align: justify;"><span style="font-size: small;">Ngọn lửa trong lò đã bắt đầu bốc lên. Mụ già bảo: &#8211; Mày bò vào lò xem đủ nóng chưa, để cho bánh vào nướng. Mụ định khi Grêten vào lò rồi thì đóng nắp lại, quay ăn một Thể. Nhưng Grêten biết ý nói: </span></p>
<p style="text-align: justify;"><span style="font-size: small;">- Cháu không biết làm thế nào mà vào được. </span></p>
<p style="text-align: justify;"><span style="font-size: small;">Mụ già nói: </span></p>
<p style="text-align: justify;"><span style="font-size: small;">- Đồ ngu như bò, lò có cửa khá rộng cơ mà. Trông đây này, tao Vào cũng còn lọt nữa là mày. </span></p>
<p style="text-align: justify;"><span style="font-size: small;"><img src="http://i243.photobucket.com/albums/ff221/vnschool/grim/bagighedocac10.jpg" alt="" hspace="5" vspace="2" align="left" /> <span style="font-size: small;">Mụ lại gần lò và thò đầu vào. Grêten liền đẩy mạnh mụ vào, Đóng cửa sắt lại, rồi cài then ở ngoài. </span></span></p>
<p style="text-align: justify;"><span style="font-size: small;">Mụ già rú lên khủng khiếp nhưng Grêten đã bỏ chạy để mặc Mụ chết thiêu. Em chạy thẳng đến cũi vừa mở cửa cho anh vừa reo: </span></p>
<p style="text-align: justify;"><span style="font-size: small;">- Anh ơi, anh em ta thoát rồi, con mụ phù thủy đã chết rồi. Cửa vừa mở thì Hênxen nhảy ra như con chim trong lồng được Thả. Hai anh em vui mừng, ôm nhau hôn. Bây giờ chúng không còn Sợ gì nữa, chúng đi xem nhà mụ già thì thấy ở xó nào cũng có Những hòm đầy ngọc. </span></p>
<p style="text-align: justify;"><span style="font-size: small;">Hênxen vừa ních đầy túi vừa nói: </span></p>
<p style="text-align: justify;"><span style="font-size: small;">- Của này quí hơn sỏi. </span></p>
<p style="text-align: justify;"><span style="font-size: small;">Còn Grêten nói: </span></p>
<p style="text-align: justify;"><span style="font-size: small;">- Em cũng phải lấy về nhà mới được</span></p>
<p style="text-align: justify;"><span style="font-size: small;">Lấy đầy túi rồi, em nói: </span></p>
<p style="text-align: justify;"><span style="font-size: small;">- Bây giờ hai anh em ta đi ra khỏi khu rừng của mụ phù thủy Đi. </span></p>
<p style="text-align: justify;"><span style="font-size: small;">Đi được vài giờ, chúng đến bên một cái đầm lớn. Hênxen nói: </span></p>
<p style="text-align: justify;"><span style="font-size: small;">- Anh không thấy có cầu, qua sao được? </span></p>
<p style="text-align: justify;"><span style="font-size: small;">Grêten bảo: </span></p>
<p style="text-align: justify;"><span style="font-size: small;">- Một chiếc thuyền nhỏ cũng chẳng có. Nhưng kia có vịt trắng Đang bơi, để em nhờ nó giúp. </span></p>
<p style="text-align: justify;"><span style="font-size: small;">Rồi em bảo vịt rằng: </span></p>
<p style="text-align: justify;"><span style="font-size: small;">- Vịt ơi vịt, Grêten và Hênxen đây. Kè chẳng có, cầu cũng Không, Hãy cõng anh em tôi qua với. </span></p>
<p style="text-align: justify;"><span style="font-size: small;"><img src="http://i243.photobucket.com/albums/ff221/vnschool/grim/bagighedocac11.jpg" alt="" hspace="5" vspace="2" align="left" /> <span style="font-size: small;">Vịt đến. Hênxen cưỡi lên lưng vịt và bảo em lên ngồi cạnh Mình. </span></span></p>
<p style="text-align: justify;"><span style="font-size: small;">Em đáp: </span></p>
<p style="text-align: justify;"><span style="font-size: small;">- Thôi anh ạ, ngồi thế nặng quá. Để vịt cõng từng người một. Vịt tốt bụng cõng làm hai chuyến. </span></p>
<p style="text-align: justify;"><span style="font-size: small;">Đến bờ bên kia, hai anh em nhận dần ra đường lối trong rừng Quen thuộc, và nhìn thấy nhà ở đằng xa. Chúng liền chạy ba chân Bốn cẳng, nhảy bổ vào nhà, ôm ghì lấy cổ bố mẹ.</span></p>
<p style="text-align: justify;"><span style="font-size: small;">Từ ngày bỏ con trong rừng, bố mẹ không lúc nào vui. Grêten dốc túi ngọc xuống đất và Hênxen thò tay vào túi lấy ra Từng nắm ngọc. </span></p>
<p style="text-align: justify;"><span style="font-size: small;"> <span style="font-size: small;">Từ đó, cả nhà hết lo và cùng nhau sống một cuộc đời hạnh Phúc. </span></span></p>
<p style="text-align: justify;"><strong><span style="font-size: small;">School</span></strong></p>
]]></content:encoded>
			<wfw:commentRss>http://bekhoai.com/giai-tri/truyen-cac-the-loai/henxen-va-greten/feed/</wfw:commentRss>
		<slash:comments>0</slash:comments>
		</item>
		<item>
		<title>Chú Hanh lười biếng</title>
		<link>http://bekhoai.com/giai-tri/truyen-cac-the-loai/chu-hanh-luoi-bieng/</link>
		<comments>http://bekhoai.com/giai-tri/truyen-cac-the-loai/chu-hanh-luoi-bieng/#comments</comments>
		<pubDate>Fri, 21 Aug 2009 14:20:50 +0000</pubDate>
		<dc:creator>admin</dc:creator>
				<category><![CDATA[Truyện các thể loại]]></category>
		<category><![CDATA[Chú Hanh lười biếng]]></category>
		<category><![CDATA[truyện]]></category>
		<category><![CDATA[truyện thiếu nhi]]></category>

		<guid isPermaLink="false">http://bekhoai.com/?p=1348</guid>
		<description><![CDATA[Hanh lười biếng. Chú chẳng làm gì khác ngoài việc hàng ngày chăn một con dê ở ngoài cánh đồng. Ấy vậy mà chiều tối, hết ngày về nhà, chú còn thở ngắn than dài : - Chăn dê ngoài đồng cả năm, cho đến tận cuối thu, quả là một gánh nặng, một việc [...]]]></description>
			<content:encoded><![CDATA[<p style="text-align: justify;"><span style="font-size: small;"><img src="http://i243.photobucket.com/albums/ff221/vnschool/grim/chuhanhluoibieng1.jpg" alt="" hspace="5" vspace="2" align="left" /> <span style="font-size: small;">Hanh lười biếng. Chú chẳng làm gì khác ngoài việc hàng ngày chăn một con dê ở ngoài cánh đồng. Ấy vậy mà chiều tối, hết ngày về nhà, chú còn thở ngắn than dài : </span></span></p>
<p style="text-align: justify;"><span style="font-size: small;">- Chăn dê ngoài đồng cả năm, cho đến tận cuối thu, quả là một gánh nặng, một việc vất vả. Giá mà có thể nằm ngủ lại đi một nhẽ ! Nhưng không ! Luôn luôn phải mở mắt ra canh, sợ dê nó phá hoại cây non, nhảy qua rào vào vườn hoặc từ đó chạy trốn. Thế thì còn là thế nào nghỉ ngơi được một chút cho thoải mái ! </span></p>
<p style="text-align: justify;"><span style="font-size: small;"> </span></p>
<p style="text-align: justify;"><span style="font-size: small;">Chú ngồi xuống suy nghĩ tìm cách trút được cái gánh nặng. Một thời gian dài, chú không tìm được ra cách gì. Nhưng rồi một hôm, bất chợt trong đầu lóe ra một ý như là cái màng che mắt rơi xuống. “Mình biết phải làm gì rồi ! &#8211; Chú kêu lên – Mình chỉ cần lấy cô Tô-ri-nô đẫy đà thôi ! Cô ta cũng có một con dê. Cô ta sẽ chăn con dê của mình cùng với con dê của cô ả. Như vậy, mình sẽ không còn phải tự mình làm khổ mãi nữa”. <span id="more-1348"></span></span></p>
<p style="text-align: justify;"><span style="font-size: small;"><img src="http://i243.photobucket.com/albums/ff221/vnschool/grim/chuhanhluoibieng2.jpg" alt="" hspace="5" vspace="2" align="left" /> <span style="font-size: small;">Hanh bèn đứng dậy và cử động đôi chân, đôi tay mệt mỏi. Chú tạt ngang đường (đường cũng không xa) mà đến nhà bố mẹ cô Tô-ri-nô đẫy đà và xin cưới cô gái chăm chỉ và đức hạnh. Bố mẹ cô không trừ : “Ngưu tầm ngưu, mã tầm mã”, hai cụ nghĩ bụng và nhận lời ngay lập tức. Thế là cô Tô-ri-nô đẫy đà thành vợ chú Hanh và chăn cả hai con dê. Chú Hanh sống thoải mái, không còn phải nghĩ ngợi về công ăn việc làm nữa mà chỉ còn nghỉ ngơi do cái mệt của lười biếng gây ra. Thỉnh thoảng, chú đi chăn cừu cùng cô và bảo cô : </span></span></p>
<p style="text-align: justify;"><span style="font-size: small;">- Tôi chỉ làm để hưởng được cái thú nghỉ ngơi hơn thôi. Nếu không sẽ không tận hưởng được cái thú đó. </span></p>
<p style="text-align: justify;"><span style="font-size: small;">Cô Tô-ri-nô đẫy đà cũng lười không kém gì chồng : </span></p>
<p style="text-align: justify;"><span style="font-size: small;">- Anh Hanh yêu quý của em ơi, một hôm cô bảo anh, tại sao chúng ta sống thêm cơ cực khi không cần thiết, để phí hoài ngày xanh ? Hai con dê của chúng mình sáng nào cũng kêu be be đánh thức chúng mình dậy giữa lúc ngủ đang ngon. Tại sao chúng mình không đổi cho bác hàng xóm lấy một đõ ong ? Chúng mình sẽ chỉ việc đặt đõ ong đằng sau nhà, ở một góc có nắng và không còn mất công chăm sóc gì nữa. Không cần phải chăn ong hoặc dẫn chúng ra đồng. Ong tự bay đi, tự tìm đường về nhà và tự làm ra mật, ra không cần phải bận tâm đến </span></p>
<p style="text-align: justify;"><span style="font-size: small;">- Em đúng là một người đàn bà thông minh, Hanh nói, chúng ta sẽ thực hiện ý đó tức thì. Cũng phải nói thêm là mật ong ngon hơn và bổ hơn sữa dê, lại để được lâu hơn. </span></p>
<p style="text-align: justify;"><span style="font-size: small;"><img src="http://i243.photobucket.com/albums/ff221/vnschool/grim/chuhanhluoibieng3.jpg" alt="" hspace="5" vspace="2" align="left" /> <span style="font-size: small;">Bác hàng xóm bằng lòng đổi cho họ đõ ong lấy hai con dê. Không mệt mỏi, ong bay đi bay lại từ sớm đến tối làm đầy đõ mật ngon. Khi mùa thu đến, Hanh thu hoạch được một vò mật đầy. Hai vợ chồng đặt vò mật trên cái giá ở đầu giường. Vì sợ có kẻ lấy trộm được hoặc chuột bò đến ăn. Tô-ri-nô kiếm một cái gậy to để ở gầm giường. Như vậy, cô có thể với được cây gậy để đuổi những vị khách không mời mà đến, mà không phải nhổm dậy. Chú Hanh lười biếng không ra khỏi giường trước lúc giữa trưa. “Kẻ nào dậy sớm, chú tự nhủ, là phung phí của cải”. </span></span></p>
<p style="text-align: justify;"><span style="font-size: small;">Một buổi sáng, mặt trời đã lên cao mà chú Hanh vẫn còn nằm ườn trong chăn để ngủ cho đỡ mệt vì ngủ. Chú bảo vợ : </span></p>
<p style="text-align: justify;"><span style="font-size: small;">- Đàn bà là hay thích ngọt, em là chúa thích mật. Trước khi em ăn hết mật, tốt nhất là ta đem đổi mật lấy một con ngỗng con. </span></p>
<p style="text-align: justify;"><span style="font-size: small;">Tô-ri-nô cãi lại ngay : </span></p>
<p style="text-align: justify;"><span style="font-size: small;">- Nhưng phải đợi khi nào ta có đứa con để nó chăn ngỗng rồi hãy đổi. Tôi là tôi không chịu chăn ngỗng cho mệt và mất sức khi không cần thiết. </span></p>
<p style="text-align: justify;"><span style="font-size: small;">- Em tưởng là con nó sẽ chăn ngỗng à ? – Hanh nói &#8211; thời buổi này, trẻ con không vâng lời nữa đâu. Chúng chỉ làm theo ý chúng vì chúng cho là chúng khôn hơn bố mẹ. Ấy cứ y như là cái thằng đầy tớ nọ phải đi tìm bò mà lại chạy theo ba con sáo ! </span></p>
<p style="text-align: justify;"><span style="font-size: small;">- Ồ , nó cứ liệu, nếu nó không làm theo lời em ! Em sẽ lấy gậy nện cho nó túi bụi. Rồi anh sẽ thấy, anh Hanh ạ, cô hăng lên hét và vớ lấy cái gậy dùng để đuổi chuột, em sẽ đánh nó thế này. </span></p>
<p style="text-align: justify;"><span style="font-size: small;"><img src="http://i243.photobucket.com/albums/ff221/vnschool/grim/chuhanhluoibieng4.jpg" alt="" hspace="5" vspace="2" align="left" /> <span style="font-size: small;">Cô khua cái gậy và chẳng may va phải cái vò mật ông đặt ở trên đầu giường. Vò va vào tường vỡ thành nghìn mảnh. Mật ong ngon lành chảy khắp mặt đất. </span></span></p>
<p style="text-align: justify;"><span style="font-size: small;">- Đấy là ngỗng mẹ và ngỗng con – Hanh nói – Không cần phải chăn ngỗng nữa. Cũng còn may là vò mật không rơi xuống đầu. Chúng ta thật quả còn mừng là số hãy còn may. </span></p>
<p style="text-align: justify;"><span style="font-size: small;">Nhìn thấy một ít mật ong còn dính ở mảnh vò vỡ, chú nói thêm một cách vui vẻ : </span></p>
<p style="text-align: justify;"><span style="font-size: small;">- Nhà nó ạ, giờ chúng ta nhấm nháp chút mật còn sót lại này, rồi nghỉ ngơi cho quên lúc khủng khiếp vừa rồi. Chúng ta có dậy muộn hơn thường ngày một chút cũng không hề gì. Ngày cũng đủ dài cơ mà ! </span></p>
<p style="text-align: justify;"><span style="font-size: small;">- Đúng rồi – Tô-ri-nô trả lời – làm tốt thì lúc nào làm chả được. Anh biết chuyện con ốc sên đi dự đám cưới rồi chứ. Nó lên đường và đến nơi thì đã là lúc đứa con chịu lễ rửa tội. Đến trước nhà, nó va vào tường, bèn nói : “Vội vàng là không hay”.</span></p>
<p style="text-align: justify;"><strong><span style="font-size: small;">School</span></strong></p>
]]></content:encoded>
			<wfw:commentRss>http://bekhoai.com/giai-tri/truyen-cac-the-loai/chu-hanh-luoi-bieng/feed/</wfw:commentRss>
		<slash:comments>1</slash:comments>
		</item>
	</channel>
</rss>

