<?xml version="1.0" encoding="UTF-8"?>
<rss version="2.0"
	xmlns:content="http://purl.org/rss/1.0/modules/content/"
	xmlns:wfw="http://wellformedweb.org/CommentAPI/"
	xmlns:dc="http://purl.org/dc/elements/1.1/"
	xmlns:atom="http://www.w3.org/2005/Atom"
	xmlns:sy="http://purl.org/rss/1.0/modules/syndication/"
	xmlns:slash="http://purl.org/rss/1.0/modules/slash/"
	>

<channel>
	<title>tam su gia dinh, cam nang cham soc gia dinh, meo vat, tro choi cho tre, ke chuyen cho be, tranh to mau, gia dinh, mau van ban, van khan nom, giáng sinh, giang sinh, noi tro, lam dep, noel &#187; Truyện các thể loại</title>
	<atom:link href="http://bekhoai.com/category/giai-tri/truyen-cac-the-loai/feed/" rel="self" type="application/rss+xml" />
	<link>http://bekhoai.com</link>
	<description>Childcare</description>
	<lastBuildDate>Wed, 11 Jan 2012 06:38:33 +0000</lastBuildDate>
	<language>en</language>
	<sy:updatePeriod>hourly</sy:updatePeriod>
	<sy:updateFrequency>1</sy:updateFrequency>
	<generator>http://wordpress.org/?v=3.1.3</generator>
		<item>
		<title>Con quỷ và bà nó</title>
		<link>http://bekhoai.com/giai-tri/truyen-cac-the-loai/con-quy-va-ba-no/</link>
		<comments>http://bekhoai.com/giai-tri/truyen-cac-the-loai/con-quy-va-ba-no/#comments</comments>
		<pubDate>Thu, 03 Sep 2009 15:18:44 +0000</pubDate>
		<dc:creator>admin</dc:creator>
				<category><![CDATA[Truyện các thể loại]]></category>
		<category><![CDATA[Con quỷ và bà nó]]></category>
		<category><![CDATA[truyện thiếu nhi]]></category>

		<guid isPermaLink="false">http://bekhoai.com/?p=1350</guid>
		<description><![CDATA[<a href="http://bekhoai.com/giai-tri/truyen-cac-the-loai/con-quy-va-ba-no/"><img align="left" hspace="5" width="150" src="http://i243.photobucket.com/albums/ff221/vnschool/grim/conquivabano1.jpg" class="alignleft wp-post-image tfe" alt="" title="" /></a>Ngày xưa xảy ra một cuộc chiến tranh lớn. Nhà vua có rất nhiều lính, trả lương cho họ quá ít, không đủ để sống. Có ba người lính bèn rủ nhau đào ngũ. - Nếu họ bắt được chúng &#8230; <a href="http://bekhoai.com/giai-tri/truyen-cac-the-loai/con-quy-va-ba-no/">Tiếp tục đọc <span class="meta-nav">&#8594;</span></a>]]></description>
			<content:encoded><![CDATA[<p><span style="font-size: small;"><img src="http://i243.photobucket.com/albums/ff221/vnschool/grim/conquivabano1.jpg" alt="" hspace="5" vspace="2" align="left" /> <span style="font-size: small;">Ngày xưa xảy ra một cuộc chiến tranh lớn. Nhà vua có rất nhiều lính, trả lương cho họ quá ít, không đủ để sống. Có ba người lính bèn rủ nhau đào ngũ. </span></span></p>
<p><span style="font-size: small;">- Nếu họ bắt được chúng ta, họ sẽ treo cổ chúng ta. Vậy thì làm thế nào bây giờ ? – người thứ nhất nói. </span></p>
<p><span style="font-size: small;"> </span></p>
<p><span style="font-size: small;">Người thứ hai nói : </span></p>
<p><span style="font-size: small;">- Các anh hãy trông cánh đồng lúa bát ngát kia. Nếu chúng ta trốn trong đó thì không ai có thể tìm được chúng ta. Quân đội không được phép sục vào ruộng lúa. Ngày mai thì đơn vị mình đã chuyển quân đi nơi khác. <span id="more-1350"></span></span></p>
<p><span style="font-size: small;">Thế là họ chui vào ruộng lúa, nhưng quân đội không chuyển đi đâu mà ở nguyên vị trí chung quanh đó. Ba người lính trốn trong ruộng lúa hai ngày, hai đêm. Họ đói lả như sắp chết đến nơi. Họ không dám ló ra vì sợ chết. Họ bảo nhau : </span></p>
<p><span style="font-size: small;">- Trốn trong ruộng lúa này không được tích sự gì cả. Chúng ta sẽ chết và thối rữa ra ở đây mất thôi. </span></p>
<p><span style="font-size: small;">Đúng lúc đó, có một con rồng lửa bay trên trời qua đó. Nó sà xuống gần họ và hỏi họ tại sao lại trốn ở đây. Họ trả lời : </span></p>
<p><span style="font-size: small;">- Chúng tôi là ba người lính, chúng tôi đào ngũ vì lương ít quá. Giờ thì chúng tôi sẽ chết đói ở đây hoặc người ta sẽ treo cổ chúng tôi nếu chúng tôi ra khỏi đây. </span></p>
<p><span style="font-size: small;">- Nếu các anh đồng ý phục vụ ta bảy năm &#8211; rồng nói – ta sẽ đưa các anh lên cao, bay qua cả cánh quân lớn mà không một ai chạm được vào các anh.</span></p>
<p><span style="font-size: small;">- Chúng tôi làm gì có quyền lựa chọn , đành bằng lòng thôi. &#8211; họ trả lời. </span></p>
<p><span style="font-size: small;"><img src="http://i243.photobucket.com/albums/ff221/vnschool/grim/conquivabano2.jpg" alt="" hspace="5" vspace="2" align="left" /> <span style="font-size: small;">Rồng quắp họ vào móng đưa họ khỏi cánh quân khá xa, rồi lại để họ xuống đất. Rồng đâu phải là ai khác, nó là con quỷ. Nó đưa cho họ một cái roi nhỏ và bảo : </span></span></p>
<p><span style="font-size: small;">- Các anh hãy tự đánh vào người bằng cái roi này, ở trong người các anh sẽ tuôn ra số tiền mà các anh cần có; các anh sẽ sống sung sướng như ông hoàng tha hồ lên xe xuống ngựa. Nhưng sau bảy năm các anh sẽ thuộc về ta. </span></p>
<p><span style="font-size: small;">Nó đưa cho ba người lính một quyển sách và bảo ký tên vào đó. Nó lại nói thêm : </span></p>
<p><span style="font-size: small;">- Lúc đó, ta sẽ ra cho các anh một câu đố, nếu giải được thì các anh sẽ được tự do và thoát khỏi quyền lực của ta. &#8211; nói xong con rồng bay đi. </span></p>
<p><span style="font-size: small;"><img src="http://i243.photobucket.com/albums/ff221/vnschool/grim/conquivabano3.jpg" alt="" hspace="5" vspace="2" align="left" /> <span style="font-size: small;">Ba người lính bắt đầu sử dụng cái roi. Họ có nhiều tiền, họ đi may quần áo sang trọng và đi chu du thiên hạ. Ở đâu họ cũng sống vui vẻ và xa hoa, lên xe xuống ngựa, ăn uống thỏa thích, nhưng họ không làm điều gì xấu. Thời gian trôi qua rất nhanh, và bảy năm sắp qua. Hai người lính cảm thấy tim thắt lại vì sợ hãi. Trong khi đó, người thứ ba vẫn rất lạc quan. Anh nói : </span></span></p>
<p><span style="font-size: small;">- Các cậu ạ, đừng sợ ! Tớ có phải là đồ ngu đâu ! Tớ sẽ giải được câu đố ! </span></p>
<p><span style="font-size: small;">Họ cùng đi ra cánh đồng, ngồi xuống. Hai người kia mặt mày rầu rĩ. Lúc đó, có một bà già đi tới. Bà hỏi tại sao họ buồn thế. </span></p>
<p><span style="font-size: small;">- Dào ôi ! Cụ biết thì có ích gì cho cụ đâu ? Dù sao cụ cũng không giúp gì được cho chúng tôi ! </span></p>
<p><span style="font-size: small;">- Biết đâu đấy ! &#8211; cụ trả lời – các anh hãy tin ta, hãy kể ta nghe nỗi lo lắng của các anh ! </span></p>
<p><span style="font-size: small;">Họ kể với bà cụ là đã thành người hầu của quỷ trong bảy năm. Nó đã cung cấp cho họ tiền tiêu tha hồ, nhưng họ đã cho nó chữ ký của họ; họ sẽ thuộc hẳn về nó nếu sau bảy năm, họ không giải được một câu đố. Bà già nói : </span></p>
<p><span style="font-size: small;">- Nếu các anh muốn ta giúp đỡ, thì một người trong các anh phải vào rừng. Anh ta sẽ đến một tảng núi bị sập, nom như một cái nhà. Anh ta phải vào trong nhà ấy và sẽ được giúp đỡ. </span></p>
<p><span style="font-size: small;">Hai người lính buồn rầu nói : </span></p>
<p><span style="font-size: small;">- Có làm việc đó cũng không đi đến đâu cả, rồi họ ngồi ỳ ra. </span></p>
<p><span style="font-size: small;">Người thứ ba luôn luôn vui vẻ, đứng dậy đi vào rừng. Anh ta đi mãi cho tới khi đến cái nhà ở tảng núi sập. Trong nhà có một bà cụ ngồi như phỗng đá. Đó là người bà của con quỷ. Cụ hỏi anh ở đâu đến và muốn gì. Anh kể cụ nghe những việc đã qua. Vì anh được lòng bà cụ nên cụ thương hại anh và hứa sẽ giúp anh. Cụ nhấc hòn đá to che lối vào một cái hầm và bảo : </span></p>
<p><span style="font-size: small;"><img src="http://i243.photobucket.com/albums/ff221/vnschool/grim/conquivabano4.jpg" alt="" hspace="5" vspace="2" align="left" /> <span style="font-size: small;">- Anh hãy trốn vào đấy. Anh sẽ nghe thấy mọi lời nói. Hãy bình tĩnh và đừng có bị kích thích. Khi rồng về, ta sẽ hỏi nó về câu đố. Nó sẽ nói hết với ta. Còn anh, anh hãy lắng nghe các câu nó trả lời. </span></span></p>
<p><span style="font-size: small;">Đến nửa đêm, rồng về và đòi ăn. Bà nó dọn ra bàn ăn rượu và đồ nhắm để nó vui lòng. Họ cùng nhau ăn uống. Trong khi nói chuyện, bà nó hỏi nó về các chuyện xảy ra trong ngày và nó đã chiếm được bao nhiêu linh hồn. </span></p>
<p><span style="font-size: small;">- Hôm nay, cháu không gặp may – nó trả lời – nhưng cháu đã bắt được ba thằng lính chắc chắn cháu sẽ chiếm được linh hồn những thằng này. </span></p>
<p><span style="font-size: small;">- Ba người lính à ? – bà cụ hỏi – đó là những trai tráng. Có thể chúng nó sẽ thoát khỏi tay mày. </span></p>
<p><span style="font-size: small;">Con quỷ nói với giọng khinh miệt : </span></p>
<p><span style="font-size: small;">- Chúng thuộc về cháu mà. Cháu sẽ cho chúng một câu đố mà chúng không giải được. </span></p>
<p><span style="font-size: small;">- Câu đố thế nào ? – bà hỏi. </span></p>
<p><span style="font-size: small;">- Để cháu nói bà nghe : ở biển Bắc bao la có một con mèo biển chết, nó sẽ được mang rán và cháu sẽ cho chúng ăn. Một cái xương sườn cá voi sẽ dùng làm thìa và một cái móng ngựa cũ rỗng làm cốc cho chúng uống rượu vang. </span></p>
<p><span style="font-size: small;">Khi con quỷ đi ngủ, người bà nhấc hòn đá lên, cho người lính ra </span></p>
<p><span style="font-size: small;">- Anh đã nghe thấy hết chưa ? </span></p>
<p><span style="font-size: small;">- Thưa cụ, rồi ạ &#8211; anh lính nói – cháu đã biết kha khá và cái đó sẽ giúp cháu. </span></p>
<p><span style="font-size: small;">Anh lính trèo qua cửa sổ không một tiếng động, và vội vã đi tìm các bạn. Anh kể cho họ nghe là người bà đã giăng bẫy lừa con quỷ thế nào và anh đã học được cách giải câu đố. Cả bọn đều vui vẻ, mặt mày hớn hở, cầm roi đánh vào người và tiền vung ra khắp bốn phía. </span></p>
<p><span style="font-size: small;"><img src="http://i243.photobucket.com/albums/ff221/vnschool/grim/conquivabano5.jpg" alt="" hspace="5" vspace="2" align="left" /> <span style="font-size: small;">Bảy năm đã trôi qua. Con quỷ mang quyển sách đến, chỉ cho họ những chữ ký và bảo : </span></span></p>
<p><span style="font-size: small;">- Ta sẽ dẫn các anh xuống địa ngục, ở đấy các anh sẽ được ăn một bữa. Nếu các anh đoán được sẽ được ăn thịt gì rán, thì các anh sẽ được tự do và được giữ lại cả cái roi nữa. </span></p>
<p><span style="font-size: small;">Lúc đó, người lính thứ nhất bắt đầu nói : </span></p>
<p><span style="font-size: small;">-Ở biển Bắc bao la, có một con mèo biển chết. Chắc chắn nó sẽ được rán cho bọn tôi ăn. </span></p>
<p><span style="font-size: small;">Con quỷ nổi giận nói : </span></p>
<p><span style="font-size: small;">-H ừ …hừ … &#8211; và hỏi người lính thứ hai – nhưng các anh lấy gì làm thìa ? </span></p>
<p><span style="font-size: small;">- Một cái sườn cá voi sẽ dùng làm thìa. </span></p>
<p><span style="font-size: small;">Con quỷ tái mặt đi, lại làu nhàu ba lần : </span></p>
<p><span style="font-size: small;">- Hừ …hừ…hừ… &#8211; và bảo người lính thứ ba – anh có biết là cái gì sẽ dùng làm cốc uống rượu vang không ? </span></p>
<p><span style="font-size: small;">- Một cái móng ngựa cũ dùng làm cốc rượu vang cho chúng tôi. </span></p>
<p><span style="font-size: small;">Quỷ liền bay đi và thét to lên. Nó không còn quyền lực gì đối với ba người lính. Còn ba người lính thì giữ được cái roi, họ làm ra rất nhiều tiền tùy theo ý muốn và sống sung sướng đến hết đời.</span></p>
<p><strong><span style="font-size: small;">School</span></strong></p>
]]></content:encoded>
			<wfw:commentRss>http://bekhoai.com/giai-tri/truyen-cac-the-loai/con-quy-va-ba-no/feed/</wfw:commentRss>
		<slash:comments>0</slash:comments>
		</item>
		<item>
		<title>Con thỏ biển</title>
		<link>http://bekhoai.com/giai-tri/truyen-cac-the-loai/con-tho-bien/</link>
		<comments>http://bekhoai.com/giai-tri/truyen-cac-the-loai/con-tho-bien/#comments</comments>
		<pubDate>Fri, 21 Aug 2009 15:13:04 +0000</pubDate>
		<dc:creator>admin</dc:creator>
				<category><![CDATA[Truyện các thể loại]]></category>
		<category><![CDATA[Con thỏ biển]]></category>
		<category><![CDATA[truyện]]></category>
		<category><![CDATA[truyện thiếu nhi]]></category>

		<guid isPermaLink="false">http://bekhoai.com/?p=1357</guid>
		<description><![CDATA[<a href="http://bekhoai.com/giai-tri/truyen-cac-the-loai/con-tho-bien/"><img align="left" hspace="5" width="150" src="http://i243.photobucket.com/albums/ff221/vnschool/grim/conthobien1.jpg" class="alignleft wp-post-image tfe" alt="" title="" /></a>Ngày xửa ngày xưa, một nàng công chúa có một tòa lâu đài. Ở trên nóc tháp có một cái phòng với mười hai cửa sổ trông ra mọi hướng. Lên đó, nhìn xuống, công chúa thấy toàn bộ đất &#8230; <a href="http://bekhoai.com/giai-tri/truyen-cac-the-loai/con-tho-bien/">Tiếp tục đọc <span class="meta-nav">&#8594;</span></a>]]></description>
			<content:encoded><![CDATA[<p style="text-align: justify;"><span style="font-size: small;"><img src="http://i243.photobucket.com/albums/ff221/vnschool/grim/conthobien1.jpg" alt="" hspace="5" vspace="2" align="left" /> <span style="font-size: small;">Ngày xửa ngày xưa, một nàng công chúa có một tòa lâu đài. Ở trên nóc tháp có một cái phòng với mười hai cửa sổ trông ra mọi hướng. Lên đó, nhìn xuống, công chúa thấy toàn bộ đất nước bao la. Qua cửa sổ thứ hất, nàng trông thấy rõ hơn một người bình thường, qua cửa sổ thứ hai, nàng trông thấy rõ hơn chút nữa, qua cửa sổ thứ ba lại rõ hơn nữa; và cứ thế, đến cửa sổ thứ mười hai, qua mỗi cửa sổ trông rõ hơn một ít, nàng trông thấy hết mọi vật ở trên mặt đất và ở dưới lòng đất. Không có gì giấu nổi nàng. </span></span></p>
<p style="text-align: justify;"><span style="font-size: small;"> </span></p>
<p style="text-align: justify;"><span style="font-size: small;">Nàng rất hiếu thắng, không muốn kém ai, muốn giữ uy quyền. Nàng tuyên bố chỉ lấy làm chồng người nào trốn kỹ đến nỗi nàng không tìm thấy được. Và nếu nàng tìm được thì người đó sẽ bị chặt đầu bêu trên một cái cọc. Đã có chín mươi bảy cái đầu bêu trên cọc ở trước cửa lâu đài và đã lâu không có ai đến cầu hôn. Nàng công chúa rất hài lòng. Nàng tự nhủ : “Thế là mình sẽ được sống tự do cho đến chết”. <span id="more-1357"></span></span></p>
<p style="text-align: justify;"><span style="font-size: small;">Lúc đó, có ba anh em nhà kia đến cầu hôn và hy vọng sẽ gặp may. Người anh cả trốn trong một cái hố đá vôi, tưởng như thế là yên trí ! Nhưng chỉ cần nhìn qua cửa sổ thứ nhất là nàng công chúa đã phát hiện được. Nàng ra lệnh lôi anh ra khỏi hố và chặt đầu anh. Người anh thứ hai chui vào cái hầm ở trong lâu đài. Nhưng đối với anh này cũng thế thôi, nàng trông thấy ngay khi nhìn qua cửa sổ thứ nhất, thế là anh toi mạng. Đầu của anh bị cắm vào chiếc cọc thứ chín mươi chín. </span></p>
<p style="text-align: justify;"><span style="font-size: small;"><img src="http://i243.photobucket.com/albums/ff221/vnschool/grim/conthobien2.jpg" alt="" hspace="5" vspace="2" align="left" /> <span style="font-size: small;">Người em út ra mắt nàng, xin nàng cho anh suy nghĩ một ngày và cho anh sống qua hai lần thử thách đầu, nếu nàng phát hiện ra được anh. Nếu lần thứ ba thất bại thì anh xin chịu chết. Vì anh ta đẹp trai và lời van xin có vẻ xuất phát từ đáy lòng, nàng bảo anh : </span></span></p>
<p style="text-align: justify;"><span style="font-size: small;">- Ta đồng ý như vậy. Nhưng cái đó cũng không mang lại cho anh sự may mắn đâu! </span></p>
<p style="text-align: justify;"><span style="font-size: small;">Ngày hôm sau, anh ta suy nghĩ rất lâu. Anh trốn đi đâu được ? Anh không tìm ra cách. Anh lấy súng đi săn. Anh trông thấy một con quạ và ngắm bắn. Khi anh sắp bắn, quạ kêu lên : </span></p>
<p style="text-align: justify;"><span style="font-size: small;">- Đừng bắn tôi, tôi sẽ trả ơn anh. </span></p>
<p style="text-align: justify;"><span style="font-size: small;">Anh bỏ súng xuống và tiếp tục đi. Đi tới một cái hồ, anh bắt gặp một con cá từ dưới sâu ngoi lên mặt nước. Khi anh ngắm bắn, cá bảo anh :</span></p>
<p style="text-align: justify;"><span style="font-size: small;">- Đừng bắn tôi, tôi sẽ trả ơn anh. </span></p>
<p style="text-align: justify;"><span style="font-size: small;">Anh tha cho nó lặn sâu xuống đáy hồ và lại lên đường. Anh gặp một con cáo đang đi khập khiễng. Anh bắn nó, nhưng bắn trượt. Con cáo bảo anh : </span></p>
<p style="text-align: justify;"><span style="font-size: small;">- Anh hãy lại đây và nhổ cho tôi cái gai cắm vào chân tôi. </span></p>
<p style="text-align: justify;"><span style="font-size: small;">Anh làm thế, nhưng sau đó, anh muốn giết cáo để lấy bộ da. Cáo bảo anh : </span></p>
<p style="text-align: justify;"><span style="font-size: small;">- Hãy để tôi sống ! Tôi sẽ trả ơn cho anh. </span></p>
<p style="text-align: justify;"><span style="font-size: small;">Chàng trai thả cho nó chạy. Chiều đến anh về nhà. Ngày hôm sau, anh phải tìm ra chỗ trốn. Nhưng nghĩ nát óc mà anh cũng chẳng tìm thấy nơi để trốn. Anh vào rừng gặp quạ : </span></p>
<p style="text-align: justify;"><span style="font-size: small;">- Ta đã tha chết cho quạ; bây giờ đến lựơt quạ phải nói cho ta biết là ta phải trốn ở đâu để nàng công chúa không nhìn thấy ta được. </span></p>
<p style="text-align: justify;"><span style="font-size: small;"><img src="http://i243.photobucket.com/albums/ff221/vnschool/grim/conthobien3.jpg" alt="" hspace="5" vspace="2" align="left" /> <span style="font-size: small;">Con quạ nghiêng đầu nghĩ ngợi một hồi lâu. Cuối cùng nó nói : </span></span></p>
<p style="text-align: justify;"><span style="font-size: small;">- Tôi nghĩ ra rồi ! </span></p>
<p style="text-align: justify;"><span style="font-size: small;">Nó tìm một cái trứng trong tổ nó, bửa ra làm đôi và cho chàng trai trốn vào đó. Con quạ gắn hai nửa vỏ trứng lại và nằm lên trên. Khi nàng công chúa nhìn qua cửa sổ thứ nhất thì không thấy chàng trai đâu. Đến cửa sổ sau, cũng không nhìn thấy. Nàng bắt đầu lo ngại. Đến cửa sổ thứ mười một thì nàng nhìn thấy chàng trai. Nàng cho giết con quạ và lấy cái trứng bửa ra. Và chàng trai đành chui ra khỏi trứng. Nàng công chúa bảo : </span></p>
<p style="text-align: justify;"><span style="font-size: small;">- Lần này ta tha tội chết cho nhà người. Nhưng nếu những lần sau , nhà ngươi không trốn được kỹ hơn thì nhà ngươi sẽ chết. </span></p>
<p style="text-align: justify;"><span style="font-size: small;">Ngày hôm sau, anh ta đi đến hồ, gọi cá lên và bảo : </span></p>
<p style="text-align: justify;"><span style="font-size: small;">- Ta đã để cho cá sống; bây giờ đến lượt cá chỉ cho ta chỗ trốn để nàng công chúa không tìm thấy ta. </span></p>
<p style="text-align: justify;"><span style="font-size: small;"><img src="http://i243.photobucket.com/albums/ff221/vnschool/grim/conthobien4.jpg" alt="" hspace="5" vspace="2" align="left" /> <span style="font-size: small;">Con cá suy nghĩ. Cuối cùng nó reo lên : </span></span></p>
<p style="text-align: justify;"><span style="font-size: small;">- Tôi tìm thấy rồi ! Tôi sẽ giấu anh ở trong bụng tôi. </span></p>
<p style="text-align: justify;"><span style="font-size: small;">Con cá nuốt chửng chàng trai và lặng sâu xuống nước. Nàng công chúa lên lầu, nhìn qua các cửa sổ. Đến cửa sổ thứ mười một nàng vẫn chưa tìm thấy chàng trai. Nàng hốt hoảng. Nhưng cuối cùng nàng tìm thấy anh khi nhìn qua cửa sổ thứ mười hai. Nàng ra lệnh bắt con cá và mổ bụng; chàng trai lộ ra. Chúng ta cũng hiểu là chàng trai lúng túng thế nào. Công chúa nói : </span></p>
<p style="text-align: justify;"><span style="font-size: small;">- Đã hai lần ta tha tội chết cho nhà người. Nhưng đầu nhà người chắc chắn sẽ bị cắm trên cọc thứ một trăm. </span></p>
<p style="text-align: justify;"><span style="font-size: small;">Ngày cuối cùng, anh ta đi ra cánh đồng, lòng nặng trĩu và gặp con cáo : </span></p>
<p style="text-align: justify;"><span style="font-size: small;">- Cáo ơi, cáo có biết hết mọi nơi có thể trốn đựơc – anh bảo cáo – ta đã để cho cáo sống, bây giờ đến lượt cáo bảo ta phải trốn ở đâu để nàng công chúa không tìm được ta. </span></p>
<p style="text-align: justify;"><span style="font-size: small;">- Thật là khó – cáo nói, mặt tư lự. Cuối cùng nói kêu lên – tôi tìm ra rồi ! </span></p>
<p style="text-align: justify;"><span style="font-size: small;"><img src="http://i243.photobucket.com/albums/ff221/vnschool/grim/conthobien5.jpg" alt="" hspace="5" vspace="2" align="left" /> <span style="font-size: small;">Cáo dẫn anh đến một con suối, lặn xuống và khi lên khỏi mặt nước thì giống một người hàng xén hay một người buôn súc vật đi ra chợ. Chàng trai cũng phải lặn xuống suối, khi ngoi lên, anh hoá thành một con thỏ biển. Người lái buôn đi ra tỉnh và trưng bày con vật lạ. Mọi người xúm lại xem. Nàng công chúa cũng đến xem. Và nàng rất thích con vật lạ, nàng trả cho người lái buôn một số tiền lớn để mua nó. Trước khi giao con vật cho công chúa, cáo bảo nó : </span></span></p>
<p style="text-align: justify;"><span style="font-size: small;">- Khi nàng công chúa đi ra cửa sổ, anh hãy chui vào nấp dưới mớ tóc của nàng. </span></p>
<p style="text-align: justify;"><span style="font-size: small;">Đã đến lúc công chúa đi tìm chàng trai. Nàng nhìn qua các cửa sổ, từ cửa sổ này đến cửa sổ khác, từ cửa sổ thứ nhất đến cửa sổ thứ mười một, không tìm thấy chàng trai. Đến cửa sổ thứ mười hai, cũng không tìm thấy, công chúa sợ hãi và tức giận hết sức, sập cửa mạnh đến mức tất cả các kính cửa đều vỡ tan ra hàng nghìn mảnh và lâu đài rung lên. </span></p>
<p style="text-align: justify;"><span style="font-size: small;">Trở về buồng mình, nàng thấy con thỏ biển ở dưới mái tóc mình, nàng tóm lấy nó, ném xuống đất và kêu lên : </span></p>
<p style="text-align: justify;"><span style="font-size: small;">- Hãy xéo khỏi mắt tao. </span></p>
<p style="text-align: justify;"><span style="font-size: small;">Con vật đi tìm người lái buôn, cả hai vội vàng đi ra suối, lội xuống tắm và hiện lên nguyên hình cũ. Chàng trai cám ơn cáo và nói : </span></p>
<p style="text-align: justify;"><span style="font-size: small;">- So với cáo, quạ và cá chỉ là những kẻ khờ dại. Cáo biết mánh khóe , đúng là thế thật. </span></p>
<p style="text-align: justify;"><span style="font-size: small;">Chàng trai đi thẳng đến lâu đài. Công chúa đã đợi chàng ở đó, chịu theo số phận. Lễ cưới được cử hành. Họ trở thành vua và hoàng hậu trị vì thiên hạ. Chàng không bao giờ kể cho công chúa biết là đã trốn ở đâu và ai đã giúp chàng. Nàng thì tin là chàng đã thắng cuộc bằng chính tài năng của mình. Nàng rất kính nể chàng, và nghĩ bụng : “Chàng hơn ta nhiều”</span></p>
<p style="text-align: justify;"><strong><span style="font-size: small;">School</span></strong></p>
]]></content:encoded>
			<wfw:commentRss>http://bekhoai.com/giai-tri/truyen-cac-the-loai/con-tho-bien/feed/</wfw:commentRss>
		<slash:comments>2</slash:comments>
		</item>
		<item>
		<title>Ả Grêten Thông Minh</title>
		<link>http://bekhoai.com/giai-tri/truyen-cac-the-loai/a-greten-thong-minh/</link>
		<comments>http://bekhoai.com/giai-tri/truyen-cac-the-loai/a-greten-thong-minh/#comments</comments>
		<pubDate>Fri, 21 Aug 2009 15:02:54 +0000</pubDate>
		<dc:creator>admin</dc:creator>
				<category><![CDATA[Truyện các thể loại]]></category>
		<category><![CDATA[Ả Grêten Thông Minh]]></category>
		<category><![CDATA[truyện]]></category>
		<category><![CDATA[truyện thiếu nhi]]></category>

		<guid isPermaLink="false">http://bekhoai.com/?p=1354</guid>
		<description><![CDATA[<a href="http://bekhoai.com/giai-tri/truyen-cac-the-loai/a-greten-thong-minh/"><img align="left" hspace="5" width="150" src="http://i243.photobucket.com/albums/ff221/vnschool/grim/agretenthongminh3.jpg" class="alignleft wp-post-image tfe" alt="" title="" /></a>Ngày xưa có một cô ả nấu bếp tên là Grêten. Ả thường đi giày gót đỏ khi dạo chơi. Ả ngó đông ngó tây, thích chí nghĩ bụng mình cũng vào loại xinh đấy chứ . Về đến nhà, &#8230; <a href="http://bekhoai.com/giai-tri/truyen-cac-the-loai/a-greten-thong-minh/">Tiếp tục đọc <span class="meta-nav">&#8594;</span></a>]]></description>
			<content:encoded><![CDATA[<p align="justify"><img src="http://i243.photobucket.com/albums/ff221/vnschool/grim/agretenthongminh3.jpg" alt="" hspace="5" vspace="2" width="100" align="left" /> <span style="font-size: small;">Ngày xưa có một cô ả nấu bếp tên là Grêten. Ả thường đi giày gót đỏ khi dạo chơi. Ả ngó đông ngó tây, thích chí nghĩ bụng mình cũng vào loại xinh đấy chứ . Về đến nhà, ả cao hứng uống ngụm rượu vang; Ả nếm tất cả những món ăn ngon nhất ả đã nấu, nếm đến no nê. Ả nói: &#8220;Người nấu bếp là phải biết món ăn mình nấu vị ra sao chứ!&#8221;.</span></p>
<p align="justify"><span style="font-size: small;">Một hôm ông chủ bảo ả:</span></p>
<p align="justify"><span style="font-size: small;">- Grêten này, tối nay nhà có khách mày hãy thịt hai con gà mái, mà nấu cho ngon nhé!</span></p>
<p align="justify"><span style="font-size: small;">- Thưa ông, xin ông hãy để cháu lo &#8211; Grêten trả lời.</span></p>
<p align="justify"><span style="font-size: small;">Ả giết hại con gà mái, nhúng nước sôi, làm lông, xiên vào xiên, đến chiều thì mang quay trên lửa. Gà vàng dần và đã vàng rộm đều mà khách vẫn chưa đến, Grêten thưa với chủ:<span id="more-1354"></span></span></p>
<p align="justify"><span style="font-size: small;">- Thưa ông, nếu khách chưa đến thì cháu phải nhấc con gà ra khỏi lửa. Thật là đáng tiếc. Gà vừa chín tới, tí nữa ăn ngay thì ngọt thật.</span></p>
<p align="justify"><span style="font-size: small;">Chủ nói:</span></p>
<p align="justify">- Thôi để tao chạy đi gọi khách ngay!</p>
<p align="justify"><span style="font-size: small;">Chủ vừa quay lưng đi thì Grêten nhấc gà ra khỏi lửa và nghĩ:</span></p>
<p align="justify"><span style="font-size: small;">&#8220;Đứng gần lửa mãi vừa nóng vừa khát. Biết bao giờ khách mới đến?</span></p>
<p align="justify"><img src="http://i243.photobucket.com/albums/ff221/vnschool/grim/agretenthongminh1.jpg" alt="" hspace="5" vspace="2" align="left" /> <span style="font-size: small;">Trong khi chờ, mình phải xuống hầm uống ngụm rượu vang đã&#8221;. Ả chạy xuống hầm, lấy một cái vò rượu rồi nói: &#8220;Lạy chúa phù hộ cho con&#8221; rồi uống một hơi dài. &#8220;Rượu đã chảy là chảy mạnh, ả nói, khó mà ngừng được&#8221;. Ả lại uống tiếp một cách thoải mái. Ả lại chạy lên bếp, đặt gà lên lửa, phết bơ và vui vẻ quay cái xiên. Gà quay thơm điếc mũi. Ả nghĩ bụng hãy còn thiếu cái gì đó, phải nếm xem sao. Ả nhúng ngón tay vào nước xốt, liếm và nói: &#8220;Ồ! Nhưng con gà mái này ngon tuyệt! Không ăn ngay thì thật là có tội, thật đáng xấu hổ!&#8221;.</span></p>
<p align="justify"><span style="font-size: small;">Ả chạy ra cửa sổ nhìn xem ông chủ và khách đã về chưa. </span></p>
<p align="justify"><span style="font-size: small;">Nhưng ả chẳng thấy ai cả. Ả lại quay về với những con gà và nghĩ:</span></p>
<p align="justify"><span style="font-size: small;">&#8220;Một cánh bị cháy, tốt nhất là chặt đi&#8221;. Ả chặt cái cánh và ăn ngon lành. Ăn xong một cánh, ả tự bảo: &#8220;Mình phải chặt nốt cái cánh kia đi, nếu không ông chủ về thấy có gì thiếu&#8221;. Ả xơi cả cái cánh, rồi ra cửa sổ xem chủ về chưa nhưng không thấy ai! Ai mà biết được ông ấy chợt nghĩ ra cái gì! không thấy bọn họ trở về, có thể là đi đâu đấy.</span></p>
<p align="justify"><span style="font-size: small;">Ả nói: &#8220;Này Grêten ạ, việc gì phải thắc mắc! Khi bắt đầu ăn con gà thì hãy uống nữa đi và chén nốt đi! Sau đó thì sẽ yên tâm. Tại sao lại phí của giời thế!&#8221;. Ả lại chạy xuống hầm, uống ra trò, rồi lại chén nốt con gà một cách vui vẻ.</span></p>
<p align="justify"><span style="font-size: small;">Thế là ăn hết sạch một con gà. Chủ thì vẫn chưa về. Grêten liếc nhìn con gà thứ hai và nói: &#8220;Phải cho con này đi theo con kia thôi, không thể tách chúng ra được. Đối xử với con kia thế nào thì hẳn là đối xử với con này cũng phải thế. Mình cho là nếu có uống thêm một chút, thì cũng chẳng hại gì&#8221;. Ả lại phấn khởi uống, con gà thứ hai cũng chạy theo con thứ nhất.</span></p>
<p align="justify"><span style="font-size: small;">Khi ả đang ăn ngon lành thì ông chủ về &#8211; &#8220;Nhanh lên, Grêten!</span></p>
<p align="justify"><span style="font-size: small;">Ông gọi to khách đến ngay bây giờ đấy&#8221; &#8211; &#8220;Thưa vâng, Grêten trả lời, xong ngay đây ạ&#8221;. Ông chủ đến bàn ăn xem sắp xếp đã đủ chưa. </span></p>
<p align="justify"><span style="font-size: small;">Ông mang con dao để cắt thịt đi mài.</span></p>
<p align="justify"><img src="http://i243.photobucket.com/albums/ff221/vnschool/grim/agretenthongminh2.jpg" alt="" hspace="5" vspace="2" align="left" /> <span style="font-size: small;">Đúng lúc đó, khách gõ cửa khe khẽ, lịch sự. Grêten ra cửa, thấy khách thì đưa ngón tay lên môi ra hiệu và nói: &#8220;Khéo chứ! Khéo chứ! Ông hãy mau chạy ngay đi! Nếu chủ tôi trông thấy ông thì nguy cho ông đấy. Chủ tôi mời ông đến ăn nhưng cốt để xẻo đôi tai ông đấy. Ông có nghe thấy tiếng mài dao không?&#8221;</span></p>
<p align="justify"><span style="font-size: small;">Khách nghe quả là đúng có tiếng mài dao, vội ba chân bốn cẳng chạy xuống cầu thang. Grêten lúc đó cũng vội chạy lên chỗ ông chủ mồm loa mép giải: &#8220;Ông ơi, khách của ông sao mà quí hóa thế!&#8221; &#8220;Ô mày nói gì lạ vậy, Grêten?&#8221; &#8211; &#8220;Ông ta cướp của cháu hai con gà đặt trên đĩa rồi biến đi&#8221; &#8211; &#8220;Tệ quá! Ông chủ nói, tiếc rẻ hai con gà ngon &#8211; ít ra thì ông ta cũng phải để lại một con cho mình chứ!&#8221;.</span></p>
<p align="justify"><img src="http://i243.photobucket.com/albums/ff221/vnschool/grim/agretenthongminh3.jpg" alt="" hspace="5" vspace="2" align="left" /> <span style="font-size: small;">Ông gọi to mời khách trở lại, nhưng khách giả đò không nghe thấy. Ông liền chạy theo khách, dao hãy còn cầm ở tay và réo: &#8220;Một thôi! Một thôi!&#8221; ý nói là khách ít ra cũng phải để lại một con gà.</span></p>
<p align="justify"><span style="font-size: small;">Nhưng khách lại hiểu là chủ đòi một cái tai, nên chạy lao như gió, để mong giữ được cả hai tai nguyên vẹn về nhà.</span></p>
<p align="justify"><span style="font-size: small;">Câu chuyện đã cho thấy sự khôn khéo của người ở và gây cười cho người đọc. Nói lên quan hệ giữa chủ và tớ &#8211; Ông chủ kém thông minh thường bị người ở khôn ngoan lừa. </span></p>
<p style="text-align: left;"><strong>School</strong></p>
]]></content:encoded>
			<wfw:commentRss>http://bekhoai.com/giai-tri/truyen-cac-the-loai/a-greten-thong-minh/feed/</wfw:commentRss>
		<slash:comments>0</slash:comments>
		</item>
		<item>
		<title>Hênxen và Grêten</title>
		<link>http://bekhoai.com/giai-tri/truyen-cac-the-loai/henxen-va-greten/</link>
		<comments>http://bekhoai.com/giai-tri/truyen-cac-the-loai/henxen-va-greten/#comments</comments>
		<pubDate>Fri, 21 Aug 2009 14:51:09 +0000</pubDate>
		<dc:creator>admin</dc:creator>
				<category><![CDATA[Truyện các thể loại]]></category>
		<category><![CDATA[Hênxen và Grêten]]></category>
		<category><![CDATA[truyện]]></category>
		<category><![CDATA[truyện thiếu nhi]]></category>

		<guid isPermaLink="false">http://bekhoai.com/?p=1351</guid>
		<description><![CDATA[<a href="http://bekhoai.com/giai-tri/truyen-cac-the-loai/henxen-va-greten/"><img align="left" hspace="5" width="150" src="http://i243.photobucket.com/albums/ff221/vnschool/grim/bagighedocac1.jpg" class="alignleft wp-post-image tfe" alt="" title="" /></a>Ngày xưa có hai vợ chồng một bác tiều phu nghèo khó, sống ở Ven một khu rừng lớn. Gia đình có hai con. Con trai tên là Hênxen, Con gái tên là Grêten. Nhà không đủ ăn. Một năm, &#8230; <a href="http://bekhoai.com/giai-tri/truyen-cac-the-loai/henxen-va-greten/">Tiếp tục đọc <span class="meta-nav">&#8594;</span></a>]]></description>
			<content:encoded><![CDATA[<p style="text-align: justify;"><span style="font-size: small;"><img src="http://i243.photobucket.com/albums/ff221/vnschool/grim/bagighedocac1.jpg" alt="" hspace="5" vspace="2" align="left" /> <span style="font-size: small;">Ngày xưa có hai vợ chồng một bác tiều phu nghèo khó, sống ở Ven một khu rừng lớn. Gia đình có hai con. Con trai tên là Hênxen, Con gái tên là Grêten. Nhà không đủ ăn. Một năm, trời làm đói Kém, miếng bánh hàng ngày cũng chẳng có. Tối hôm ấy, chồng nằm Trằn trọc mãi, thở dài bảo vợ: </span></span></p>
<p style="text-align: justify;"><span style="font-size: small;"> </span></p>
<p style="text-align: justify;"><span style="font-size: small;">- Chả biết rồi sao đây? Lương thực cạn rồi, lấy gì nuôi con? Đói khổ khiến người mẹ đâm ra nhẫn tâm. Hết đường xoay xở, Vợ bảo chồng: </span></p>
<p style="text-align: justify;"><span style="font-size: small;">- Thầy nó ạ, biết sao đây! Ngày mai, sớm tinh mơ, tôi với nhà Đưa chúng vào rừng rậm, đốt lửa lên, cho mỗi đứa một mẩu bánh Rồi bỏ chúng đấy mà đi làm. Chúng không biết đường mà về, thế là Rảnh. <span id="more-1351"></span></span></p>
<p style="text-align: justify;"><span style="font-size: small;">Chồng đáp: </span></p>
<p style="text-align: justify;"><span style="font-size: small;">- Nhà nó ạ, tôi chịu không làm thế được đâu. Nỡ nào đem bỏ Con vào rừng cho thú đói ăn thịt! </span></p>
<p style="text-align: justify;"><span style="font-size: small;">- Thầy nó thật là điên. Không làm thế thì chết đói cả bốn mạng, Chỉ còn việc bào gỗ đóng săng mà thôi. </span></p>
<p style="text-align: justify;"><span style="font-size: small;">Người vợ lèo nhèo mãi, kỳ đến lúc chồng phải làm theo ý mình. Chồng nói: </span></p>
<p style="text-align: justify;"><span style="font-size: small;">- Nhưng tôi vẫn thương xót chúng nó lắm!</span></p>
<p style="text-align: justify;"><span style="font-size: small;"><img src="http://i243.photobucket.com/albums/ff221/vnschool/grim/bagighedocac2.jpg" alt="" hspace="5" vspace="2" align="left" /> <span style="font-size: small;">Hai đứa trẻ đói quá không ngủ được, nghe được hết. Grêten Khóc sướt mướt, bảo Hênxen: </span></span></p>
<p style="text-align: justify;"><span style="font-size: small;">- Anh em mình chết đến nơi rồi. </span></p>
<p style="text-align: justify;"><span style="font-size: small;">Hênxen đáp: </span></p>
<p style="text-align: justify;"><span style="font-size: small;">- Em đừng lo buồn, anh sẽ có cách thoát chết. </span></p>
<p style="text-align: justify;"><span style="font-size: small;">Chờ lúc bố mẹ ngủ rồi, nó dậy mặc áo, mở cửa, lén ra ngoài. Trăng sáng. Sỏi trắng ở trước nhà lóng lánh như bạc. Hênxen nhặt Sỏi bỏ đầy túi áo, rồi về nhà bảo Grêten: </span></p>
<p style="text-align: justify;"><span style="font-size: small;">- Em ơi, cứ yên trí mà ngủ đi. </span></p>
<p style="text-align: justify;"><span style="font-size: small;">Rồi nó lại đi ngủ. </span></p>
<p style="text-align: justify;"><span style="font-size: small;">Tang tảng sáng, mặt trời chưa mọc thì mẹ đã đến đánh thức Hai con: </span></p>
<p style="text-align: justify;"><span style="font-size: small;">- Đồ lười! Dậy đi, còn phải vào rừng lấy củi chứ! </span></p>
<p style="text-align: justify;"><span style="font-size: small;">Rồi mẹ đưa cho mỗi con một mẩu bánh dặn: </span></p>
<p style="text-align: justify;"><span style="font-size: small;">- Chúng mày cầm lấy mà ăn trưa. Chớ có ăn nghiến ngấu Trước, không còn nữa mà cho đâu. </span></p>
<p style="text-align: justify;"><span style="font-size: small;">Grêten bỏ bánh vào túi áo và Hênxen đã bỏ đá đầy túi rồi. Cả Nhà cùng nhau đi vào rừng. </span></p>
<p style="text-align: justify;"><span style="font-size: small;">Đi được một lát, Hênxen chốc chốc lại dừng lại ngoảnh về mé Nhà. Bố thấy vậy bảo: </span></p>
<p style="text-align: justify;"><span style="font-size: small;">- Hênxen, sao mày cứ lùi lại nhìn gì mãi thế? Liệu đấy, đừng có Dềnh dàng. </span></p>
<p style="text-align: justify;"><span style="font-size: small;">Hênxen đáp: </span></p>
<p style="text-align: justify;"><span style="font-size: small;">- Con nhìn con mèo trắng của nhà ngồi trên mái từ biệt con Đấy. </span></p>
<p style="text-align: justify;"><span style="font-size: small;">Mẹ nói: </span></p>
<p style="text-align: justify;"><span style="font-size: small;">- Đồ ngốc! Không phải con mèo đâu, đấy là ống khói phản chiếu ánh mặt trời đấy. </span></p>
<p style="text-align: justify;"><span style="font-size: small;"><img src="http://i243.photobucket.com/albums/ff221/vnschool/grim/bagighedocac3.jpg" alt="" hspace="5" vspace="2" align="left" /> <span style="font-size: small;">Hênxen lùi lại không phải để nhìn mèo, mà cốt để rắc sỏi trắng Ra đường. </span></span></p>
<p style="text-align: justify;"><span style="font-size: small;">Khi đến giữa rừng, bố nói: </span></p>
<p style="text-align: justify;"><span style="font-size: small;">- Chúng mày hãy đi nhặt củi, còn bố đốt lửa để chúng mày khỏi Rét. </span></p>
<p style="text-align: justify;"><span style="font-size: small;">Hênxen và Grêten đi nhặt củi khô xếp thành đống. Khi ngọn Lửa đã cao, củi cháy nỏ, mẹ nói: </span></p>
<p style="text-align: justify;"><span style="font-size: small;">- Thôi bây giờ chúng mày nằm gần lửa mà nghỉ. Tao và bố đi Đẵn củi, xong sẽ quay về đón. </span></p>
<p style="text-align: justify;"><span style="font-size: small;">Hai đứa trẻ ngồi bên lửa. Đến trưa, chúng lấy bánh ra ăn. Nghe thấy tiếng bổ vào cây, chúng tưởng bố chúng ở gần đấy. Nhưng không phải tiếng rìu của bố, mà đó chỉ là tiếng cành cây bị Gió đập vào cây khô. </span></p>
<p style="text-align: justify;"><span style="font-size: small;"><img src="http://i243.photobucket.com/albums/ff221/vnschool/grim/bagighedocac4.jpg" alt="" hspace="5" vspace="2" align="left" /> <span style="font-size: small;">Chúng ăn xong, mắt díp lại vì mệt, liền ngủ một giấc say. Khi Chúng thức dậy thì trời đã tối như mực. Grêten khóc nói: &#8211; Bây giờ làm thế nào mà ra khỏi rừng được? </span></span></p>
<p style="text-align: justify;"><span style="font-size: small;">Hênxen dỗ em: </span></p>
<p style="text-align: justify;"><span style="font-size: small;">- Em cứ đợi một lát, chờ trăng lên, chúng mình sẽ tìm được lối Về nhà. </span></p>
<p style="text-align: justify;"><span style="font-size: small;">Khi trăng mọc, Hênxen cầm tay em theo vết sỏi lóng lánh như Tiền mới mà lần về nhà. Chúng gõ cửa. Mẹ mở, thấy Hênxen và Grêten liền nói:</span></p>
<p style="text-align: justify;"><span style="font-size: small;">- Đồ khốn kiếp, sao chúng mày ngủ kỹ ở trong rừng thế? Tao cứ Tưởng chúng mày không muốn về nữa. </span></p>
<p style="text-align: justify;"><span style="font-size: small;">Bố thấy con về thì mừng lắm vì trong thâm tâm bố không Muốn bỏ con. </span></p>
<p style="text-align: justify;"><span style="font-size: small;">Sau đó ít lâu, trời lại làm đói kém khắp nơi. </span></p>
<p style="text-align: justify;"><span style="font-size: small;"><img src="http://i243.photobucket.com/albums/ff221/vnschool/grim/bagighedocac5.jpg" alt="" hspace="5" vspace="2" align="left" /> <span style="font-size: small;">Một đêm hai anh em nghe thấy mẹ nằm trên giường nói với bố: &#8211; Mọi thứ lại hết sạch rồi. Chỉ còn có nửa cái bánh ăn nốt là hết Nhẵn. Phải tống chúng nó đi. Lần này ta đem bỏ chúng vào rừng Sâu hơn trước để chúng không tìm được lối về. Bằng không thì Không còn cách nào thoát. </span></span></p>
<p style="text-align: justify;"><span style="font-size: small;">Người chồng không đành lòng nghĩ bụng: </span></p>
<p style="text-align: justify;"><span style="font-size: small;">- Thà chia nhau với con ăn miếng bánh cuối cùng còn hơn. Vợ không nghe, chửi chồng thậm tệ, cho là đã chót thì phải Trét, lần trước đã theo ý mụ thì lần này cũng phải theo. </span></p>
<p style="text-align: justify;"><span style="font-size: small;">Hai đứa trẻ chưa ngủ, nghe hết những chuyện bố mẹ bàn nhau. Khi thấy bố mẹ đã ngủ rồi, Hênxen dậy định ra ngoài nhặt sỏi như Lần trước. Nhưng mẹ nó đã khóa cửa mất rồi, nó không ra được. Nó Dỗ em gái: </span></p>
<p style="text-align: justify;"><span style="font-size: small;">- Em ạ, đừng khóc nữa, em cứ ngủ yên đi, anh sẽ có cách. Sáng sớm tinh mơ, mẹ kéo cổ chúng dậy, cho mỗi đứa một mẩu Bánh bé hơn lần trước. </span></p>
<p style="text-align: justify;"><span style="font-size: small;"><img src="http://i243.photobucket.com/albums/ff221/vnschool/grim/bagighedocac6.jpg" alt="" hspace="5" vspace="2" align="left" /> <span style="font-size: small;">Dọc đường đi đến rừng, Hênxen cho tay vào túi bẻ vụn bánh mì Ra và chốc chốc lại dừng lại rắc bánh xuống đất. </span></span></p>
<p style="text-align: justify;"><span style="font-size: small;">Bố hỏi Hênxen: </span></p>
<p style="text-align: justify;"><span style="font-size: small;">- Sao mày cứ hay dừng chân ngoảnh lại thế? Đi đi. </span></p>
<p style="text-align: justify;"><span style="font-size: small;">Hênxen đáp: </span></p>
<p style="text-align: justify;"><span style="font-size: small;">- Con nhìn con chim bồ câu của con nó đậu trên mái nhà để Chào con kia kìa. </span></p>
<p style="text-align: justify;"><span style="font-size: small;">Mụ đàn bà nói: </span></p>
<p style="text-align: justify;"><span style="font-size: small;">- Đồ ngốc, không phải là chim bồ câu đâu mà là cái ống khói có Mặt trời chiếu vào đấy. </span></p>
<p style="text-align: justify;"><span style="font-size: small;">Dù sao, dọc đường, Hênxen cũng rắc được hết bánh. </span></p>
<p style="text-align: justify;"><span style="font-size: small;">Mụ đàn bà dẫn hai con vào tít chỗ rừng sâu mà từ thủa cha Sinh mẹ đẻ mụ chưa tới bao giờ. Sau khi đốt lửa cháy to lên, mụ nói: </span></p>
<p style="text-align: justify;"><span style="font-size: small;"><img src="http://i243.photobucket.com/albums/ff221/vnschool/grim/bagighedocac7.jpg" alt="" hspace="5" vspace="2" align="left" /> <span style="font-size: small;">- Chúng mày ngồi đó. Lúc nào mệt thì ngủ đi một tí. Tao với bố Mày đi đẵn gỗ, chiều tối xong sẽ quay lại đón chúng mày. Đến trưa Grêten chia bánh cho anh vì bánh của anh đã rắc ở Dọc đường rồi. Ăn xong, chúng ngủ. Tối đến, chẳng ai đến đón hai Đứa bé đáng thương cả. </span></span></p>
<p style="text-align: justify;"><span style="font-size: small;">Đêm tối như mực, hai đứa thức giấc, Hênxen dỗ em gái: </span></p>
<p style="text-align: justify;"><span style="font-size: small;">- Em ạ, chờ cho trăng lên, trông rõ bánh anh đã rắc, thì ta lại Tìm thấy đường về. </span></p>
<p style="text-align: justify;"><span style="font-size: small;">Trăng vừa mọc lên thì hai đứa đứng dậy đi, nhưng chẳng thấy Tí bánh nào vì hàng ngàn con chim trong rừng đã ăn mất cả rồi. Hênxen bảo em: </span></p>
<p style="text-align: justify;"><span style="font-size: small;">Thế nào rồi chúng ta cũng sẽ tìm được đường. Nhưng chúng không tìm ra đường. Chúng đi suốt cả đêm, suốt Cả ngày hôm sau, mà không ra được khỏi rừng. Hai anh em bụng Đói như cào mà chỉ nhặt được ít quả dại ở dưới đất. </span></p>
<p style="text-align: justify;"><span style="font-size: small;">Chúng mệt quá, bước không nổi, nằm lăn ra ngủ dưới gốc cây. Chúng xa nhà đã ba ngày rồi. </span></p>
<p style="text-align: justify;"><span style="font-size: small;">Chúng lại đi, đâm sâu mãi vào rừng, và nếu không gặp ai cứu Giúp thì đến chết đói, chết mệt thôi. </span></p>
<p style="text-align: justify;"><span style="font-size: small;"><img src="http://i243.photobucket.com/albums/ff221/vnschool/grim/bagighedocac8.jpg" alt="" hspace="5" vspace="2" align="left" /> <span style="font-size: small;">Giữa trưa, chúng thấy một con chim đẹp, trắng như tuyết đậu Trên cành hót hay lắm. Chúng liền dừng lại để nghe. Chim hót xong Xòe cánh bay trước mặt chúng. Chúng theo chim đến tận một túp Nhà con; chim đến đậu trên mái nhà ấy. Chúng lại gần thấy nhà xây Bằng bánh mì, lợp bằng bánh ngọt, cửa sổ bằng đường trắng tinh. Hênxen nói: </span></span></p>
<p style="text-align: justify;"><span style="font-size: small;">- Thôi ổn rồi. Chúng ta được bữa ăn ngon đấy. Anh ăn một góc Mái nhà, còn em ăn một mảnh cửa sổ, ngọt đấy. </span></p>
<p style="text-align: justify;"><span style="font-size: small;">Hênxen giơ tay bẻ một mảnh mái nhà để nếm thử và Grêten Đứng bên cửa kính nhấm nháp một mảnh. Bỗng trong nhà có tiếng Người nhẹ nhàng vọng ra:</span></p>
<p style="text-align: justify;"><span style="font-size: small;">- Ai gặm nhà ta đấy? </span></p>
<p style="text-align: justify;"><span style="font-size: small;">Hai đứa trẻ đáp: </span></p>
<p style="text-align: justify;"><span style="font-size: small;">- Gió đấy! Gió đấy! Con trời đấy! </span></p>
<p style="text-align: justify;"><span style="font-size: small;">Rồi hai đứa cứ việc ăn, không e ngại gì cả. </span></p>
<p style="text-align: justify;"><span style="font-size: small;">Hênxen thích ăn mái nhà, bẻ một miếng tướng, và Grêten cũng Gỡ lấy cả một khung kính tròn xuống. </span></p>
<p style="text-align: justify;"><span style="font-size: small;">Bỗng cửa mở, một bà lão bé nhỏ chống nạng rón rén bước ra. Hai anh em sợ rụng rời, đánh rời hết cả các thứ cầm trong tay. Bà Lão lắc lư đầu, nói: </span></p>
<p style="text-align: justify;"><span style="font-size: small;">- Các cháu yêu dấu, ai đưa các cháu đến đây? Các cháu đừng Sợ, cứ vào. Ở đây với bà, bà không làm gì đâu. </span></p>
<p style="text-align: justify;"><span style="font-size: small;">Bà lão dắt hai đứa vào, cho ăn ngon: sữa, bánh tráng đường, Táo và hạnh đào. Rồi bà sửa soạn hai cái giường nhỏ xinh đẹp trắng Tinh cho hai đứa trẻ ngủ. Hai đứa bé ngỡ là ở trên thiên đàng. Nhưng mụ già chỉ giả bộ tử tế ngoài mặt đó thôi. Đó là một mụ Phù thủy gian ác rình bắt trẻ con nên làm nhà bằng bánh kẹo để Nhử chúng. Khi thấy hai đứa bé vừa tới, mụ đã cười nham hiểm mà Nói đùa: </span></p>
<p style="text-align: justify;"><span style="font-size: small;">- Chúng mày vào tay bà rồi, có bay lên trời cũng chẳng thoát Được tay bà. </span></p>
<p style="text-align: justify;"><span style="font-size: small;">Sáng sớm, mụ dậy trước hai đứa, thấy chúng ngủ thật đáng Yêu, má hồng phinh phính, mụ lẩm bẩm: </span></p>
<p style="text-align: justify;"><span style="font-size: small;">- Thật là món ngon. </span></p>
<p style="text-align: justify;"><span style="font-size: small;"><img src="http://i243.photobucket.com/albums/ff221/vnschool/grim/bagighedocac9.jpg" alt="" hspace="5" vspace="2" align="left" /> <span style="font-size: small;">Mụ đưa đôi tay khô héo ra nắm lấy Hênxen đem nhốt vào một Cái cũi nhỏ, đóng cửa chấn song lại. Thằng bé kêu gào mãi mụ cũng Mặc kệ. </span></span></p>
<p style="text-align: justify;"><span style="font-size: small;">Rồi mụ đánh thức Grêten dậy bảo: </span></p>
<p style="text-align: justify;"><span style="font-size: small;">- Đồ con gái lười chảy thây, đi dậy lấy nước làm một bữa ngon Cho anh mày. Nó ở trong cũi kia, tao muốn nó chóng béo. Khi nào Nó thực béo, tao sẽ ăn thịt. </span></p>
<p style="text-align: justify;"><span style="font-size: small;">Grêten khóc thảm thiết, nhưng nào có ích gì, vì con mụ phù Thủy sai gì phải làm nấy. </span></p>
<p style="text-align: justify;"><span style="font-size: small;">Hênxen được ăn thức ăn nấu nướng ngon lành còn Grêten phải ăn thừa. </span></p>
<p style="text-align: justify;"><span style="font-size: small;">Sáng nào mụ già cũng lê đến bên cũi bảo Hênxen: &#8211; Giơ ngón tay tao xem đã béo chưa. </span></p>
<p style="text-align: justify;"><span style="font-size: small;">Sáng nào mụ già cũng lê đến bên cũi bảo Hênxen: &#8211; Giơ ngón tay tao xem đã béo chưa. </span></p>
<p style="text-align: justify;"><span style="font-size: small;">- Con Grêtên đâu? Nhanh lên, đem nước lại đây, thằng Hênxen Dù béo hay gầy, ngày mai tao cũng cứ làm thịt đem nấu. Khốn nạn con bé vừa xách nước vừa khóc, nước mắt dòng dòng Hai má. Nó kêu la: </span></p>
<p style="text-align: justify;"><span style="font-size: small;">- Lạy trời phù hộ cho chúng con. Thà để thú dữ ăn thịt trong Rừng thì hai anh em cũng được cùng nhau chết. </span></p>
<p style="text-align: justify;"><span style="font-size: small;">Mụ già bảo: </span></p>
<p style="text-align: justify;"><span style="font-size: small;">- Thôi đừng kêu khóc nữa mà vô ích. Mới bảnh mắt, Grêten đã phải đặt nồi, lấy nước và dóm bếp. Mụ già bảo: </span></p>
<p style="text-align: justify;"><span style="font-size: small;">- Hãy nướng bánh trước đã. Tao đã dóm lò và nhào bột rồi. Mụ đẩy Grêten đáng thương tới bên lò. </span></p>
<p style="text-align: justify;"><span style="font-size: small;">Ngọn lửa trong lò đã bắt đầu bốc lên. Mụ già bảo: &#8211; Mày bò vào lò xem đủ nóng chưa, để cho bánh vào nướng. Mụ định khi Grêten vào lò rồi thì đóng nắp lại, quay ăn một Thể. Nhưng Grêten biết ý nói: </span></p>
<p style="text-align: justify;"><span style="font-size: small;">- Cháu không biết làm thế nào mà vào được. </span></p>
<p style="text-align: justify;"><span style="font-size: small;">Mụ già nói: </span></p>
<p style="text-align: justify;"><span style="font-size: small;">- Đồ ngu như bò, lò có cửa khá rộng cơ mà. Trông đây này, tao Vào cũng còn lọt nữa là mày. </span></p>
<p style="text-align: justify;"><span style="font-size: small;"><img src="http://i243.photobucket.com/albums/ff221/vnschool/grim/bagighedocac10.jpg" alt="" hspace="5" vspace="2" align="left" /> <span style="font-size: small;">Mụ lại gần lò và thò đầu vào. Grêten liền đẩy mạnh mụ vào, Đóng cửa sắt lại, rồi cài then ở ngoài. </span></span></p>
<p style="text-align: justify;"><span style="font-size: small;">Mụ già rú lên khủng khiếp nhưng Grêten đã bỏ chạy để mặc Mụ chết thiêu. Em chạy thẳng đến cũi vừa mở cửa cho anh vừa reo: </span></p>
<p style="text-align: justify;"><span style="font-size: small;">- Anh ơi, anh em ta thoát rồi, con mụ phù thủy đã chết rồi. Cửa vừa mở thì Hênxen nhảy ra như con chim trong lồng được Thả. Hai anh em vui mừng, ôm nhau hôn. Bây giờ chúng không còn Sợ gì nữa, chúng đi xem nhà mụ già thì thấy ở xó nào cũng có Những hòm đầy ngọc. </span></p>
<p style="text-align: justify;"><span style="font-size: small;">Hênxen vừa ních đầy túi vừa nói: </span></p>
<p style="text-align: justify;"><span style="font-size: small;">- Của này quí hơn sỏi. </span></p>
<p style="text-align: justify;"><span style="font-size: small;">Còn Grêten nói: </span></p>
<p style="text-align: justify;"><span style="font-size: small;">- Em cũng phải lấy về nhà mới được</span></p>
<p style="text-align: justify;"><span style="font-size: small;">Lấy đầy túi rồi, em nói: </span></p>
<p style="text-align: justify;"><span style="font-size: small;">- Bây giờ hai anh em ta đi ra khỏi khu rừng của mụ phù thủy Đi. </span></p>
<p style="text-align: justify;"><span style="font-size: small;">Đi được vài giờ, chúng đến bên một cái đầm lớn. Hênxen nói: </span></p>
<p style="text-align: justify;"><span style="font-size: small;">- Anh không thấy có cầu, qua sao được? </span></p>
<p style="text-align: justify;"><span style="font-size: small;">Grêten bảo: </span></p>
<p style="text-align: justify;"><span style="font-size: small;">- Một chiếc thuyền nhỏ cũng chẳng có. Nhưng kia có vịt trắng Đang bơi, để em nhờ nó giúp. </span></p>
<p style="text-align: justify;"><span style="font-size: small;">Rồi em bảo vịt rằng: </span></p>
<p style="text-align: justify;"><span style="font-size: small;">- Vịt ơi vịt, Grêten và Hênxen đây. Kè chẳng có, cầu cũng Không, Hãy cõng anh em tôi qua với. </span></p>
<p style="text-align: justify;"><span style="font-size: small;"><img src="http://i243.photobucket.com/albums/ff221/vnschool/grim/bagighedocac11.jpg" alt="" hspace="5" vspace="2" align="left" /> <span style="font-size: small;">Vịt đến. Hênxen cưỡi lên lưng vịt và bảo em lên ngồi cạnh Mình. </span></span></p>
<p style="text-align: justify;"><span style="font-size: small;">Em đáp: </span></p>
<p style="text-align: justify;"><span style="font-size: small;">- Thôi anh ạ, ngồi thế nặng quá. Để vịt cõng từng người một. Vịt tốt bụng cõng làm hai chuyến. </span></p>
<p style="text-align: justify;"><span style="font-size: small;">Đến bờ bên kia, hai anh em nhận dần ra đường lối trong rừng Quen thuộc, và nhìn thấy nhà ở đằng xa. Chúng liền chạy ba chân Bốn cẳng, nhảy bổ vào nhà, ôm ghì lấy cổ bố mẹ.</span></p>
<p style="text-align: justify;"><span style="font-size: small;">Từ ngày bỏ con trong rừng, bố mẹ không lúc nào vui. Grêten dốc túi ngọc xuống đất và Hênxen thò tay vào túi lấy ra Từng nắm ngọc. </span></p>
<p style="text-align: justify;"><span style="font-size: small;"> <span style="font-size: small;">Từ đó, cả nhà hết lo và cùng nhau sống một cuộc đời hạnh Phúc. </span></span></p>
<p style="text-align: justify;"><strong><span style="font-size: small;">School</span></strong></p>
]]></content:encoded>
			<wfw:commentRss>http://bekhoai.com/giai-tri/truyen-cac-the-loai/henxen-va-greten/feed/</wfw:commentRss>
		<slash:comments>0</slash:comments>
		</item>
		<item>
		<title>Chú Hanh lười biếng</title>
		<link>http://bekhoai.com/giai-tri/truyen-cac-the-loai/chu-hanh-luoi-bieng/</link>
		<comments>http://bekhoai.com/giai-tri/truyen-cac-the-loai/chu-hanh-luoi-bieng/#comments</comments>
		<pubDate>Fri, 21 Aug 2009 14:20:50 +0000</pubDate>
		<dc:creator>admin</dc:creator>
				<category><![CDATA[Truyện các thể loại]]></category>
		<category><![CDATA[Chú Hanh lười biếng]]></category>
		<category><![CDATA[truyện]]></category>
		<category><![CDATA[truyện thiếu nhi]]></category>

		<guid isPermaLink="false">http://bekhoai.com/?p=1348</guid>
		<description><![CDATA[<a href="http://bekhoai.com/giai-tri/truyen-cac-the-loai/chu-hanh-luoi-bieng/"><img align="left" hspace="5" width="150" src="http://i243.photobucket.com/albums/ff221/vnschool/grim/chuhanhluoibieng1.jpg" class="alignleft wp-post-image tfe" alt="" title="" /></a>Hanh lười biếng. Chú chẳng làm gì khác ngoài việc hàng ngày chăn một con dê ở ngoài cánh đồng. Ấy vậy mà chiều tối, hết ngày về nhà, chú còn thở ngắn than dài : - Chăn dê ngoài &#8230; <a href="http://bekhoai.com/giai-tri/truyen-cac-the-loai/chu-hanh-luoi-bieng/">Tiếp tục đọc <span class="meta-nav">&#8594;</span></a>]]></description>
			<content:encoded><![CDATA[<p style="text-align: justify;"><span style="font-size: small;"><img src="http://i243.photobucket.com/albums/ff221/vnschool/grim/chuhanhluoibieng1.jpg" alt="" hspace="5" vspace="2" align="left" /> <span style="font-size: small;">Hanh lười biếng. Chú chẳng làm gì khác ngoài việc hàng ngày chăn một con dê ở ngoài cánh đồng. Ấy vậy mà chiều tối, hết ngày về nhà, chú còn thở ngắn than dài : </span></span></p>
<p style="text-align: justify;"><span style="font-size: small;">- Chăn dê ngoài đồng cả năm, cho đến tận cuối thu, quả là một gánh nặng, một việc vất vả. Giá mà có thể nằm ngủ lại đi một nhẽ ! Nhưng không ! Luôn luôn phải mở mắt ra canh, sợ dê nó phá hoại cây non, nhảy qua rào vào vườn hoặc từ đó chạy trốn. Thế thì còn là thế nào nghỉ ngơi được một chút cho thoải mái ! </span></p>
<p style="text-align: justify;"><span style="font-size: small;"> </span></p>
<p style="text-align: justify;"><span style="font-size: small;">Chú ngồi xuống suy nghĩ tìm cách trút được cái gánh nặng. Một thời gian dài, chú không tìm được ra cách gì. Nhưng rồi một hôm, bất chợt trong đầu lóe ra một ý như là cái màng che mắt rơi xuống. “Mình biết phải làm gì rồi ! &#8211; Chú kêu lên – Mình chỉ cần lấy cô Tô-ri-nô đẫy đà thôi ! Cô ta cũng có một con dê. Cô ta sẽ chăn con dê của mình cùng với con dê của cô ả. Như vậy, mình sẽ không còn phải tự mình làm khổ mãi nữa”. <span id="more-1348"></span></span></p>
<p style="text-align: justify;"><span style="font-size: small;"><img src="http://i243.photobucket.com/albums/ff221/vnschool/grim/chuhanhluoibieng2.jpg" alt="" hspace="5" vspace="2" align="left" /> <span style="font-size: small;">Hanh bèn đứng dậy và cử động đôi chân, đôi tay mệt mỏi. Chú tạt ngang đường (đường cũng không xa) mà đến nhà bố mẹ cô Tô-ri-nô đẫy đà và xin cưới cô gái chăm chỉ và đức hạnh. Bố mẹ cô không trừ : “Ngưu tầm ngưu, mã tầm mã”, hai cụ nghĩ bụng và nhận lời ngay lập tức. Thế là cô Tô-ri-nô đẫy đà thành vợ chú Hanh và chăn cả hai con dê. Chú Hanh sống thoải mái, không còn phải nghĩ ngợi về công ăn việc làm nữa mà chỉ còn nghỉ ngơi do cái mệt của lười biếng gây ra. Thỉnh thoảng, chú đi chăn cừu cùng cô và bảo cô : </span></span></p>
<p style="text-align: justify;"><span style="font-size: small;">- Tôi chỉ làm để hưởng được cái thú nghỉ ngơi hơn thôi. Nếu không sẽ không tận hưởng được cái thú đó. </span></p>
<p style="text-align: justify;"><span style="font-size: small;">Cô Tô-ri-nô đẫy đà cũng lười không kém gì chồng : </span></p>
<p style="text-align: justify;"><span style="font-size: small;">- Anh Hanh yêu quý của em ơi, một hôm cô bảo anh, tại sao chúng ta sống thêm cơ cực khi không cần thiết, để phí hoài ngày xanh ? Hai con dê của chúng mình sáng nào cũng kêu be be đánh thức chúng mình dậy giữa lúc ngủ đang ngon. Tại sao chúng mình không đổi cho bác hàng xóm lấy một đõ ong ? Chúng mình sẽ chỉ việc đặt đõ ong đằng sau nhà, ở một góc có nắng và không còn mất công chăm sóc gì nữa. Không cần phải chăn ong hoặc dẫn chúng ra đồng. Ong tự bay đi, tự tìm đường về nhà và tự làm ra mật, ra không cần phải bận tâm đến </span></p>
<p style="text-align: justify;"><span style="font-size: small;">- Em đúng là một người đàn bà thông minh, Hanh nói, chúng ta sẽ thực hiện ý đó tức thì. Cũng phải nói thêm là mật ong ngon hơn và bổ hơn sữa dê, lại để được lâu hơn. </span></p>
<p style="text-align: justify;"><span style="font-size: small;"><img src="http://i243.photobucket.com/albums/ff221/vnschool/grim/chuhanhluoibieng3.jpg" alt="" hspace="5" vspace="2" align="left" /> <span style="font-size: small;">Bác hàng xóm bằng lòng đổi cho họ đõ ong lấy hai con dê. Không mệt mỏi, ong bay đi bay lại từ sớm đến tối làm đầy đõ mật ngon. Khi mùa thu đến, Hanh thu hoạch được một vò mật đầy. Hai vợ chồng đặt vò mật trên cái giá ở đầu giường. Vì sợ có kẻ lấy trộm được hoặc chuột bò đến ăn. Tô-ri-nô kiếm một cái gậy to để ở gầm giường. Như vậy, cô có thể với được cây gậy để đuổi những vị khách không mời mà đến, mà không phải nhổm dậy. Chú Hanh lười biếng không ra khỏi giường trước lúc giữa trưa. “Kẻ nào dậy sớm, chú tự nhủ, là phung phí của cải”. </span></span></p>
<p style="text-align: justify;"><span style="font-size: small;">Một buổi sáng, mặt trời đã lên cao mà chú Hanh vẫn còn nằm ườn trong chăn để ngủ cho đỡ mệt vì ngủ. Chú bảo vợ : </span></p>
<p style="text-align: justify;"><span style="font-size: small;">- Đàn bà là hay thích ngọt, em là chúa thích mật. Trước khi em ăn hết mật, tốt nhất là ta đem đổi mật lấy một con ngỗng con. </span></p>
<p style="text-align: justify;"><span style="font-size: small;">Tô-ri-nô cãi lại ngay : </span></p>
<p style="text-align: justify;"><span style="font-size: small;">- Nhưng phải đợi khi nào ta có đứa con để nó chăn ngỗng rồi hãy đổi. Tôi là tôi không chịu chăn ngỗng cho mệt và mất sức khi không cần thiết. </span></p>
<p style="text-align: justify;"><span style="font-size: small;">- Em tưởng là con nó sẽ chăn ngỗng à ? – Hanh nói &#8211; thời buổi này, trẻ con không vâng lời nữa đâu. Chúng chỉ làm theo ý chúng vì chúng cho là chúng khôn hơn bố mẹ. Ấy cứ y như là cái thằng đầy tớ nọ phải đi tìm bò mà lại chạy theo ba con sáo ! </span></p>
<p style="text-align: justify;"><span style="font-size: small;">- Ồ , nó cứ liệu, nếu nó không làm theo lời em ! Em sẽ lấy gậy nện cho nó túi bụi. Rồi anh sẽ thấy, anh Hanh ạ, cô hăng lên hét và vớ lấy cái gậy dùng để đuổi chuột, em sẽ đánh nó thế này. </span></p>
<p style="text-align: justify;"><span style="font-size: small;"><img src="http://i243.photobucket.com/albums/ff221/vnschool/grim/chuhanhluoibieng4.jpg" alt="" hspace="5" vspace="2" align="left" /> <span style="font-size: small;">Cô khua cái gậy và chẳng may va phải cái vò mật ông đặt ở trên đầu giường. Vò va vào tường vỡ thành nghìn mảnh. Mật ong ngon lành chảy khắp mặt đất. </span></span></p>
<p style="text-align: justify;"><span style="font-size: small;">- Đấy là ngỗng mẹ và ngỗng con – Hanh nói – Không cần phải chăn ngỗng nữa. Cũng còn may là vò mật không rơi xuống đầu. Chúng ta thật quả còn mừng là số hãy còn may. </span></p>
<p style="text-align: justify;"><span style="font-size: small;">Nhìn thấy một ít mật ong còn dính ở mảnh vò vỡ, chú nói thêm một cách vui vẻ : </span></p>
<p style="text-align: justify;"><span style="font-size: small;">- Nhà nó ạ, giờ chúng ta nhấm nháp chút mật còn sót lại này, rồi nghỉ ngơi cho quên lúc khủng khiếp vừa rồi. Chúng ta có dậy muộn hơn thường ngày một chút cũng không hề gì. Ngày cũng đủ dài cơ mà ! </span></p>
<p style="text-align: justify;"><span style="font-size: small;">- Đúng rồi – Tô-ri-nô trả lời – làm tốt thì lúc nào làm chả được. Anh biết chuyện con ốc sên đi dự đám cưới rồi chứ. Nó lên đường và đến nơi thì đã là lúc đứa con chịu lễ rửa tội. Đến trước nhà, nó va vào tường, bèn nói : “Vội vàng là không hay”.</span></p>
<p style="text-align: justify;"><strong><span style="font-size: small;">School</span></strong></p>
]]></content:encoded>
			<wfw:commentRss>http://bekhoai.com/giai-tri/truyen-cac-the-loai/chu-hanh-luoi-bieng/feed/</wfw:commentRss>
		<slash:comments>1</slash:comments>
		</item>
		<item>
		<title>Cô bé chăn ngỗng</title>
		<link>http://bekhoai.com/giai-tri/truyen-cac-the-loai/co-be-chan-ngong/</link>
		<comments>http://bekhoai.com/giai-tri/truyen-cac-the-loai/co-be-chan-ngong/#comments</comments>
		<pubDate>Fri, 21 Aug 2009 14:12:40 +0000</pubDate>
		<dc:creator>admin</dc:creator>
				<category><![CDATA[Truyện các thể loại]]></category>
		<category><![CDATA[Cô bé chăn ngỗng]]></category>
		<category><![CDATA[truyện]]></category>
		<category><![CDATA[truyện thiếu nhi]]></category>

		<guid isPermaLink="false">http://bekhoai.com/?p=1344</guid>
		<description><![CDATA[<a href="http://bekhoai.com/giai-tri/truyen-cac-the-loai/co-be-chan-ngong/"><img align="left" hspace="5" width="150" src="http://i243.photobucket.com/albums/ff221/vnschool/grim/cobechanngong1.jpg" class="alignleft wp-post-image tfe" alt="" title="" /></a>Ngày xưa có một bà hoàng hậu tuổi đã cao. Đức vua chết đã Lâu. Bà có một cô con gái rất xinh đẹp. Khi lớn lên, nàng được hứa Hôn với một chàng Hoàng tử con vua một nước &#8230; <a href="http://bekhoai.com/giai-tri/truyen-cac-the-loai/co-be-chan-ngong/">Tiếp tục đọc <span class="meta-nav">&#8594;</span></a>]]></description>
			<content:encoded><![CDATA[<p style="text-align: justify;"><span style="font-size: small;"><img src="http://i243.photobucket.com/albums/ff221/vnschool/grim/cobechanngong1.jpg" alt="" hspace="5" vspace="2" align="left" /> <span style="font-size: small;">Ngày xưa có một bà hoàng hậu tuổi đã cao. Đức vua chết đã Lâu. Bà có một cô con gái rất xinh đẹp. Khi lớn lên, nàng được hứa Hôn với một chàng Hoàng tử con vua một nước xa xôi. Đến ngày tổ Chức lễ cưới, nàng công chúa sửa soạn đi nước xa lạ. Mẹ nàng gói Ghém cho nàng những vật quí giá: đồ trang sức, vàng, bạc, cốc, châu Ngọc, tóm lại là tất cả những gì xứng đáng làm của hồi môn cho một Công chúa, vì mẹ nàng rất mực thương nàng. </span></span></p>
<p style="text-align: justify;"><span style="font-size: small;"> </span></p>
<p style="text-align: justify;"><span style="font-size: small;">Mẹ nàng gửi gắm Nàng cho một thị nữ có nhiệm vụ dẫn nàng đi đến chỗ ở người Chồng chưa cưới. Mỗi người cưỡi một con ngựa. Ngựa công chúa cưỡi Tên là Phalađa, biết nói. Đến lúc chia tay, bà hoàng vào trong phòng Ngủ, lấy một con dao nhỏ trích ngón tay, để chảy ba giọt máu. Bà Cho máu thấm xuống một cái khăn trắng nhỏ, đưa cho cô gái và Dặn: &#8220;Con thân yêu, con hãy giữ gìn cẩn thận cái khăn này, nó sẽ có ích cho con trên đường đi&#8221;. <span id="more-1344"></span></span></p>
<p style="text-align: justify;"><span style="font-size: small;">Hai mẹ con buồn bã từ biệt nhau. Công chúa áp cái khăn lên Ngực, nhảy lên yên ngựa để đi đến nơi ở của người yêu. Sau khi đã Đi một tiếng, cô cảm thấy khát khô họng, bèn bảo thị nữ: &#8220;Em hãy Xuống ngựa, lấy cốc của ta múc nước suối kia và mang lại đây cho Ta, ta khát nước lắm&#8221; &#8211; &#8220;Nếu cô khát, thị nữ trả lời, thì hãy tự nhảy Xuống, rồi vươn người ra trên mặt nước mà uống. Tôi không phải là Đầy tớ của cô&#8221;.</span></p>
<p style="text-align: justify;"><span style="font-size: small;">Công chúa khát lắm, bèn xuống ngựa, cúi xuống dòng nước Suối để uống nước. Nàng không dám uống nước bằng cốc vàng. &#8220;Trời ơi!&#8221; nàng kêu to. Ba giọt máu bảo cô: &#8220;Nếu mẹ cô biết sự tình thế Này, thì hẳn tim bà sẽ tan nát trong ngực&#8221;. Nhưng công chúa là Người can đảm. Nàng không nói gì và lại nhảy lên ngựa. Ngựa phi Được vài dặm. Trời thì nóng nực, chẳng mấy chốc nàng lại khát Nước. Tới một con sông, nàng bảo thị nữ: &#8220;Em hãy xuống ngựa và Cho ta uống nước bằng cái cốc vàng&#8221;. Cô đã quên đứt những lời độc ác của thị nữ. Nhưng thị nữ lại trả lời ngạo mạn hơn: &#8220;Nếu cô khát Thì tự đi uống nước một mình, tôi không phải là đầy tớ của cô&#8221;.</span></p>
<p style="text-align: justify;"><span style="font-size: small;"><img src="http://i243.photobucket.com/albums/ff221/vnschool/grim/cobechanngong2.jpg" alt="" hspace="5" vspace="2" align="left" /> Công chúa khát quá, nhảy xuống ngựa, cúi xuống dòng nước chảy Xiết, khóc và kêu lên: &#8220;Trời ơi!&#8221; Ba giọt máu liền đáp lại: &#8220;Nếu mẹ cô Biết sự tình thế này, thì hẳn tim bà tan nát trong ngực&#8221;. Trong khi Cô cúi xuống để uống thì cái khăn có thấm ba giọt máu, tuột khỏi Ngực cô và trôi theo dòng nước mà cô không hay biết, vì lúc đó cô rất Sợ hãi. Thị nữ thì lại trông thấy hết và nó rất vui mừng từ giờ trở đi Công chúa sẽ bị nó trả thù. Từ lúc đánh mất ba giọt máu, công chúa Trở nên yếu đuối, không đủ sức tự vệ nữa. Khi nàng định trèo lên Con ngựa Phalađa thì thị nữ bảo: &#8220;Tôi sẽ cưỡi con Phalađa, còn cô, Cô hãy cưỡi con ngựa tồi của tôi&#8221;. Công chúa đành làm như vậy. Tiếp đó thị nữ ra lệnh, lời lẽ gay gắt, bắt nàng phải cởi quần áo Hoàng cung ra và mặc quần áo của nó vào.</span></p>
<p style="text-align: justify;"><span style="font-size: small;">Cô lại phải thề với trời đất là khi đến cung điện sẽ không nói lộ Ra. Nếu cô không chịu thề thì nó sẽ giết cô tại chỗ. Nhưng con Phalađa đã quan sát tất cả và ghi nhớ tất cả.</span></p>
<p style="text-align: justify;"><span style="font-size: small;"><img src="http://i243.photobucket.com/albums/ff221/vnschool/grim/cobechanngong3.jpg" alt="" hspace="5" vspace="2" align="left" /> Thị nữ cưỡi con Phalađa, còn công chúa thì cưỡi con ngựa tồi. Nó lại tiếp tục đi, cuối cùng đến lâu đài nhà vua. Ở đấy, mọi người Rất vui mừng khi họ tới, và Hoàng tử vội chạy tới tận nơi đón họ, đỡ Thị nữ xuống ngựa, vì tưởng rằng đó là vợ chưa cưới của mình. Thị Nữ đi lên bậc thềm lâu đài, còn nàng công chúa thì phải đứng lại Ngoài sân. Vua cha nhìn ra, qua cửa sổ thấy nàng duyên dáng và Tuyệt đẹp. Người vào trong cung hỏi cô gái được coi là vợ chưa cưới Của Hoàng tử xem cô gái đứng ngoài sân là ai. &#8220;Tâu vua cha, con đã Gặp cô gái đó trên đường đi và con đưa cô ta đi cùng để đỡ lẻ loi một Mình. Xin vua cha cho cô ta làm việc để cô ta khỏi phải vô công rồi Nghề&#8221;.</span></p>
<p style="text-align: justify;"><span style="font-size: small;">Nhưng vua cha không có việc gì giao cho cô làm cả. Người bảo: &#8220;Ở ngoài kia, ta có một anh chàng chăn ngỗng, hãy để cô ta giúp Việc vậy. Chàng trai tên là Cuốc. Vợ chưa cưới của Hoàng tử phải Giúp anh chăn ngỗng.</span></p>
<p style="text-align: justify;"><span style="font-size: small;">Ít lâu sau, vợ chưa cưới giả tâu với hoàng tử: &#8220;Chàng thân yêu ơi, em muốn một điều, chàng hãy làm vui lòng em&#8221;. Hoàng tử nói: &#8220;Được thôi!&#8221;</span></p>
<p style="text-align: justify;"><span style="font-size: small;">- Chàng hãy cho gọi người thợ lột da đến đập chết con ngựa em Đang cưỡi đến đây, vì trong khi đi đường nó làm em bực tức&#8221;.</span></p>
<p style="text-align: justify;"><span style="font-size: small;">Thật ra thì nó sợ con ngựa kể lại cách nó đã đối xử với công Chúa. Đến lúc con ngựa trung thành Phalađa phải chết thì công Chúa được tin. Nàng hứa với người thợ lột da là sẽ bí mật biếu anh Một đồng tiền bằng bạc nếu anh giúp nàng một việc nhỏ. Trong đô Thị có một cái cổng to rất tối, hàng ngày, sớm tối nàng phải dẫn đàn Ngỗng đi qua. Nàng xin người thợ lột da hãy đóng đanh treo đầu Con Phalađa vào cái cổng ấy để nàng có thể luôn luôn trông thấy nó. Người thợ lột da hứa sẽ làm và bác đóng chặt đanh treo đầu ngựa Vào dưới cái cổng tối om.</span></p>
<p style="text-align: justify;"><span style="font-size: small;"><img src="http://i243.photobucket.com/albums/ff221/vnschool/grim/cobechanngong4.jpg" alt="" hspace="5" vspace="2" align="left" /> Sáng sớm, khi cùng Cuốc đi qua cổng, cô bảo cái đầu:</span></p>
<p style="text-align: justify;"><span style="font-size: small;">&#8220;Ôi, Phalađa, mày bị treo ở đây ư!&#8221;</span></p>
<p style="text-align: justify;"><span style="font-size: small;">Cái đầu trả lời:</span></p>
<p style="text-align: justify;"><span style="font-size: small;">&#8220;Ôi! Nàng công chúa của tôi, nàng qua đây ư! Nếu mẹ nàng biết Nông nỗi này tim mẹ sẽ vỡ tan tành&#8221;</span></p>
<p style="text-align: justify;"><span style="font-size: small;">Lặng lẽ, cô đi khỏi đô thị, dẫn đàn ngỗng ra cánh đồng. Đến Đồng cỏ, cô ngồi xuống và rũ tóc ra. Tóc cô óng ánh như vàng Nguyên chất và Cuốc rất thích nhìn mớ tóc ấy lóe sáng. Anh muốn Nhổ vài sợi tóc. Công chúa bèn nói:</span></p>
<p style="text-align: justify;"><span style="font-size: small;">&#8220;Ta khóc đây, ta khóc đây! Hỡi làn gió nhẹ. Hãy cuốn cái mũ Của Cuốc đi! Anh ta sẽ chạy theo cái mũ cho đến khi nào tóc ta chải Và tết xong&#8221;.</span></p>
<p style="text-align: justify;"><span style="font-size: small;"><img src="http://i243.photobucket.com/albums/ff221/vnschool/grim/cobechanngong5.jpg" alt="" hspace="5" vspace="2" align="left" /> Tức thì gió thổi mạnh cuốn đi cái mũ của Cuốc. Anh ta chạy Theo ngay. Khi anh trở về thì công chúa đã chải đầu xong và anh Không nhổ được sợi tóc nào. Anh rất bực và không nói năng gì với cô Nữa. Họ lại tiếp tục chăn ngỗng đến chiều, rồi cùng về nhà.</span></p>
<p style="text-align: justify;"><span style="font-size: small;">Sáng sớm hôm sau, khi lùa ngỗng qua cổng, cô gái nói:</span></p>
<p style="text-align: justify;"><span style="font-size: small;">&#8220;Ôi, Phalađa, mày bị treo ở đây ư!&#8221;</span></p>
<p style="text-align: justify;"><span style="font-size: small;">Cái đầu trả lời:</span></p>
<p style="text-align: justify;"><span style="font-size: small;">&#8220;Ôi! Nàng công chúa của tôi, nàng qua đây ư! Nếu mẹ nàng biết Nông nỗi này, tim mẹ sẽ vỡ tan tành&#8221;</span></p>
<p style="text-align: justify;"><span style="font-size: small;">Đi ra khỏi đô thị, cô lại ngồi trên đồng cỏ và lại rũ tóc ra chải. Cuốc muốn nắm lấy mớ tóc. Cô vội vàng nói:</span></p>
<p style="text-align: justify;"><span style="font-size: small;">&#8220;Ta khóc đây, ta khóc đây! Hỡi làn gió nhẹ, hãy cuốn cái mũ Của Cuốc đi! Anh ta sẽ chạy theo cái mũ cho đến khi nào tóc ta chải Và tết xong&#8221;.</span></p>
<p style="text-align: justify;"><span style="font-size: small;">Gió nổi lên, cuốn cái mũ đi. Cuốc phải chạy theo. Khi anh trở Về thì công chúa đã chải đầu xong từ lâu và anh không nắm được Mớ tóc ấy. Và rồi hai người lại cùng chăn ngỗng đến chiều.</span></p>
<p style="text-align: justify;"><span style="font-size: small;">Nhưng chiều hôm ấy, về tới nhà, Cuốc đến gặp vua cha và tâu: &#8220;Kính thưa hoàng thượng, con không thể chăn ngỗng cùng cô gái Này nữa&#8221;</span></p>
<p style="text-align: justify;"><span style="font-size: small;">- &#8220;Tại sao vậy?&#8221;, vua hỏi.</span></p>
<p style="text-align: justify;"><span style="font-size: small;">&#8220;Suốt ngày, cô ta làm con bực Mình!&#8221;</span></p>
<p style="text-align: justify;"><span style="font-size: small;">- Vua cha bảo anh kể lại sự việc đã xảy ra.</span></p>
<p style="text-align: justify;"><span style="font-size: small;">Cuốc nói: &#8220;Buổi Sáng, chúng con dẫn đàn ngỗng qua cái cổng tối om, ở đấy có một Cái đầu ngựa treo trên tường. Cô ta nói với nó: &#8220;Ôi, Phalađa, mày bị Treo ở đây ư!&#8221; Cái đầu trả lời: &#8220;Ôi! Nàng công chúa của tôi, nàng Qua đây ư! Nếu mẹ nàng biết nông nỗi này tim mẹ sẽ vỡ tan tành&#8221; Và Cuốc kể các sự việc đã xảy ra ở cánh đồng chăn ngỗng và tại Sao anh ta lại phải chạy theo cái mũ.</span></p>
<p style="text-align: justify;"><span style="font-size: small;">Vua cha dặn anh ta ngày hôm sau cứ đi chăn ngỗng như Thường lệ. Sáng sớm ngài thân chinh đến dưới cái cổng tối om và Nghe được những câu cô gái nói với cái đầu Phalađa. Ông theo ra Cánh đồng và nấp vào một bụi cây. Chính mắt ngài trông thấy anh Thanh niên và cô gái lùa ngỗng thế nào và sau một lúc, cô gái ngồi Xuống gỡ mớ tóc vàng lóe sáng. Rồi cô lại nói:</span></p>
<p style="text-align: justify;"><span style="font-size: small;">&#8220;Ta khóc đây, ta khóc đây! Hỡi làn gió nhẹ, hãy cuốn cái mũ Của Cuốc đi! Anh ta sẽ chạy theo cái mũ cho đến khi nào tóc ta chải Và tết xong&#8221;.</span></p>
<p style="text-align: justify;"><span style="font-size: small;">Một cơn gió thổi mạnh, cuốn cái mũ đội đầu của Cuốc đi. Anh Phải chạy theo rất xa. Cô gái chăn ngỗng chải tóc và cuốn thành Từng búp. Vua cha nhìn thấy tất cả. Không ai nhận ra ngài khi ngài Rời khỏi đó. Chiều đến, cô gái về nhà, ngài cho gọi cô đến và hỏi tại Sao cô lại làm như thế. &#8220;Tâu bệ hạ, con không thể nói được&#8221;, &#8211; cô trả Lời.</span></p>
<p style="text-align: justify;"><span style="font-size: small;">- &#8220;Con không thể kể nỗi khổ của con với bất cứ ai trên thế gian Này, con đã thề như vậy để khỏi bị người ta giết&#8221;.</span></p>
<p style="text-align: justify;"><span style="font-size: small;">Vua cha cô ép cô nói, nhưng ngài không biết được gì thêm bèn Nói: &#8220;Nếu con không muốn nói với ta, thì con hãy kể nỗi khổ của con Với cái bếp lò này&#8221;. Rồi ông bỏ đi. Cô đến ngồi gần cái bếp lò, than Khóc, thổ lộ tâm can:</span></p>
<p style="text-align: justify;"><span style="font-size: small;">&#8220;Ta ngồi đây, bị cả thế gian ruồng bỏ, dù ta là con vua. Một tên Thị nữ độc ác đã áp chế ta, bắt ta đổi cho nó quần áo hoàng cung. Nó Thay thế ta để làm vợ chưa cưới của người yêu ta, và ta bắt buộc Phải làm công việc bình thường của người chăn ngỗng. Nếu mẹ ta Biết nông nỗi này, tim bà sẽ tan nát&#8221;.</span></p>
<p style="text-align: justify;"><span style="font-size: small;">Vua cha đứng ở phía tường bên kia gần ống thông hơi, ngài đã Nghe thấy hết. Ngài trở về và gọi cô hãy rời cái lò đến gặp ngài. Người ta mang đến cho cô quần áo hoàng cung, cô mặc vào đẹp Như là có phép lạ. Vua cha cho gọi con trai đến và bảo cho con biết Về cô vợ chưa cưới giả mạo. Cô người yêu thật đứng trước chàng, Đấy là cô gái chăn ngỗng.</span></p>
<p style="text-align: justify;"><span style="font-size: small;"><img src="http://i243.photobucket.com/albums/ff221/vnschool/grim/cobechanngong6.jpg" alt="" hspace="5" vspace="2" align="left" /> Hoàng tử thấy cô rất đẹp và phúc hậu nên lòng tràn ngập niềm Vui. Một bữa tiệc được sửa soạn để mời tất cả các bạn bè thân Thuộc. Hoàng tử và công chúa ngồi ở đầu bàn, trước mặt họ là con Thị nữ. Nó bị choáng ngợp và không nhận ra cô chủ trang sức lộng Lẫy. Khi họ đang ăn uống vui vẻ, vua cha ra một câu đố cho thị nữ.</span></p>
<p style="text-align: justify;"><span style="font-size: small;">Nó phải trả lời là một người đàn bà lừa dối chủ thì sẽ bị xử tội như Thế nào. Ngài kể các sự việc đã xảy ra và hỏi nó: &#8220;Như thế sẽ xứng Đáng với hình phạt gì&#8221;.</span></p>
<p style="text-align: justify;"><span style="font-size: small;">- &#8220;Nó xứng đáng phải đuổi đi khỏi đất nước&#8221;</span></p>
<p style="text-align: justify;"><span style="font-size: small;">- &#8220;Kẻ ấy chính là mày, mày sẽ bị xử tội như mày nói&#8221;.</span></p>
<p style="text-align: justify;"><span style="font-size: small;">Sau khi hình phạt được thi hành, Hoàng tử cưới nàng công Chúa làm vợ và họ trị vì đất nước trong hòa bình và hạnh phúc.</span></p>
<p style="text-align: justify;"><span style="font-size: small;"><img src="http://i243.photobucket.com/albums/ff221/vnschool/grim/cobechanngong.jpg" alt="" /></span></p>
<p style="text-align: justify;"><span style="font-size: small;"><strong>Các em được nghe một câu chuyện về cuộc đời. Những người Hiền hậu, tốt bụng sẽ có hạnh phúc, còn những kẻ có tâm địa xấu xa Sẽ bị trừng phạt.</strong></span></p>
<p style="text-align: justify;"><strong><span style="font-size: small;">School@net</span></strong></p>
]]></content:encoded>
			<wfw:commentRss>http://bekhoai.com/giai-tri/truyen-cac-the-loai/co-be-chan-ngong/feed/</wfw:commentRss>
		<slash:comments>0</slash:comments>
		</item>
		<item>
		<title>Vịt phải biết bơi</title>
		<link>http://bekhoai.com/giai-tri/truyen-cac-the-loai/vit-phai-biat-boi/</link>
		<comments>http://bekhoai.com/giai-tri/truyen-cac-the-loai/vit-phai-biat-boi/#comments</comments>
		<pubDate>Fri, 19 Jun 2009 15:17:28 +0000</pubDate>
		<dc:creator>admin</dc:creator>
				<category><![CDATA[Truyện các thể loại]]></category>
		<category><![CDATA[truyện thiếu nhi]]></category>
		<category><![CDATA[vịt biết bơi]]></category>

		<guid isPermaLink="false">http://www.bekhoai.com/?p=1214</guid>
		<description><![CDATA[<a href="http://bekhoai.com/giai-tri/truyen-cac-the-loai/vit-phai-biat-boi/"><img align="left" hspace="5" width="150" src="http://www2.vietbao.vn/images/vn2/kinh-te/20595447_images1048657_duck101.jpg" class="alignleft wp-post-image tfe" alt="http://www2.vietbao.vn/images/vn2/kinh-te/20595447_images1048657_duck101.jpg " title="" /></a>Bản năng loài vịt sinh ra đã biết bơi. Chỉ cần xuống nước là vịt có thể bơi ngay được. Thế mà vịt con Út Bông ở xóm Chài lại bản tính rụt rè sợ nước, không dám xuống hồ &#8230; <a href="http://bekhoai.com/giai-tri/truyen-cac-the-loai/vit-phai-biat-boi/">Tiếp tục đọc <span class="meta-nav">&#8594;</span></a>]]></description>
			<content:encoded><![CDATA[<p style="text-align: justify;"><span style="font-size: small;">Bản năng loài vịt sinh ra đã biết bơi. Chỉ cần xuống nước là vịt có thể bơi ngay được. Thế mà vịt con Út Bông ở xóm Chài lại bản tính rụt rè sợ nước, không dám xuống hồ tập bơi. Nhìn anh chị trong đàn biết bơi Bông thích lắm. Nó thường đứng trên bờ nhìn xuống ao thèm thuồng nhưng nghĩ đến việc xuống nước bơi là vịt lại thấy khiếp sợ.</p>
<p></span></p>
<div style="text-align: justify;">
<div style="overflow-x: auto; width: 100%;"><a href="http://www2.vietbao.vn/images/vn2/kinh-te/20595447_images1048657_duck101.jpg" target="_blank"><span style="font-size: small;"><img src="http://www2.vietbao.vn/images/vn2/kinh-te/20595447_images1048657_duck101.jpg" alt="http://www2.vietbao.vn/images/vn2/kinh-te/20595447_images1048657_duck101.jpg " /></span></a></div>
</div>
<p style="text-align: justify;"><img title="(Đọc tiếp...)" src="http://thuviengiadinh.com/wp-includes/js/tinymce/plugins/wordpress/img/trans.gif" alt="" /><br />
<span style="font-size: small;">Bố mẹ Vịt Bông bèn bàn bạc tìm cách làm cho Út Bông tin vào khả năng bơi lội vốn có của loài, giúp Bông hòa vào cuộc sống của loài vịt. Một buổi sáng như thường lệ, cả nhà vịt tung tăng ra hồ để bơi lội và kiếm ăn. Lũ vịt con đã ào cả xuống hồ, chỉ còn Út Bông vẫn đứng ở trên bờ. Thấy vậy, Vịt mẹ lại gần dỗ dành: “Út Bông ơi, trèo lên lưng mẹ đi, Mẹ sẽ cõng Út bơi với các anh chị của con, ngoài kia vui lắm con ạ”.</p>
<p>Nghe lời, Bông trèo lên và bám chặt mẹ. Út Bông vui quá vì được mẹ chở đi quanh hồ, ngắm bao nhiêu cảnh đẹp, lại còn nghịch ngợm với chị em. Bỗng Út Bông giật mình, cảm thấy chân mình đang quờ quạng dưới nước, lớp lông cánh đã ướt sũng. Vịt Mẹ đã thừa lúc Bông không để ý, lặn sâu xuống nước, thả vịt Bông ra khỏi lưng. Út Bông nhận ra thì đã không kịp, mẹ đã ở tít xa. Nó bắt đầu sợ và đạp chân cuống quýt, miệng la hét gọi mẹ. Nhưng bố mẹ cùng các anh chị không bơi lại mà chỉ động viên rằng nó đang bơi đấy và có làm sao đâu. Mải mê vừa quẫy đạp, vừa la hét, Út Bông chợt nhận ra mình vẫn đang nổi trên mặt nước, chẳng hề hấn gì. Bình tĩnh hơn một chút, nó chỉ quờ nhẹ đôi chân, thật kỳ lạ, nó đang nổi và bơi được những đoạn khá dài. Một lúc sau thì nó đã ở bên bố mẹ. Thế là vịt Bông nhút nhát đã biết bơi. Chẳng bao lâu sau, chú trở thành chú vịt con bơi giỏi nhất đàn trong đàn.</p>
<p>Sưu tầm</span></p>
]]></content:encoded>
			<wfw:commentRss>http://bekhoai.com/giai-tri/truyen-cac-the-loai/vit-phai-biat-boi/feed/</wfw:commentRss>
		<slash:comments>0</slash:comments>
		</item>
		<item>
		<title>Sự tích bông hoa cúc trắng</title>
		<link>http://bekhoai.com/giai-tri/truyen-cac-the-loai/su-tich-bong-hoa-cuc-trang/</link>
		<comments>http://bekhoai.com/giai-tri/truyen-cac-the-loai/su-tich-bong-hoa-cuc-trang/#comments</comments>
		<pubDate>Sat, 06 Jun 2009 04:13:18 +0000</pubDate>
		<dc:creator>admin</dc:creator>
				<category><![CDATA[Truyện các thể loại]]></category>
		<category><![CDATA[bài học]]></category>
		<category><![CDATA[Sự tích bông hoa cúc trắng]]></category>
		<category><![CDATA[truyện]]></category>

		<guid isPermaLink="false">http://www.bekhoai.com/?p=1154</guid>
		<description><![CDATA[<a href="http://bekhoai.com/giai-tri/truyen-cac-the-loai/su-tich-bong-hoa-cuc-trang/"><img align="left" hspace="5" width="150" src="http://images.inmagine.com/img/imagesource/is0266nx9/is098q10l.jpg" class="alignleft wp-post-image tfe" alt="" title="cúc trắng" /></a>ngày xưa có một cô bé sống cùng mẹ trong một túp lều tranh dột nát nhưng đó là một bé gái vô cùng hiếu thảo. thật ko may mẹ của cô bé lại bị bệnh rất nặng nhưng vì &#8230; <a href="http://bekhoai.com/giai-tri/truyen-cac-the-loai/su-tich-bong-hoa-cuc-trang/">Tiếp tục đọc <span class="meta-nav">&#8594;</span></a>]]></description>
			<content:encoded><![CDATA[<p><span style="font-size: small;">ngày xưa có một cô bé sống cùng mẹ trong một túp lều tranh dột nát nhưng đó là một bé gái vô cùng hiếu thảo. thật ko may mẹ của cô bé lại bị bệnh rất nặng nhưng vì nhà nghèo nên ko có tiền mua thuốc chữa , và cô bé vô cùng buồn bã một lần đang ngồi khóc bên đường bỗng có một ông lão đi qua thấy lạ bèn đừng lại hỏi khi biết sự tình ông già nói với cô bé :</p>
<p>Cháu hãy vào rừng và đến bên gốc cây cổ thụ to nhất trong rừng hái lây một bông hoa duy nhất trên đó. bông hoa ấy có bao nhiêu cánh thì tức là mẹ cháu sống được bằng đấy ngày, cô bé liền vào rừng và rất lâu sau mới tìm thấy bông hoa trắng đó , phải khó khăn lắm cô mới trèo lên được để lấy bông hoa nhưng khi đếm chỉ có bốn cánh.</span></p>
<p><span style="font-size: small;"><img class="alignnone" title="cúc trắng" src="http://images.inmagine.com/img/imagesource/is0266nx9/is098q10l.jpg" alt="" width="267" height="400" /><span id="more-1154"></span></p>
<p>Chỉ có bốn cánh hoa là sao chứ? chẳng nhẽ mẹ cô chỉ sống được bằng đấy ngày thôi sao? ko đành lòng cô liền dùng tay xé nhẹ dần từng cánh hoa lớn thành những cánh hoa nhỏ và bông hoa cũng theo đó mà nhiều cánh dần lên nhiều đến mức không còn đếm được nữa. từ đó người đời gọi bông hoa ấy là bông hoa cúc trắng để nói về lòng hiếu thảo của cô bé đó dành cho mẹ mình.<br />
</span><span style="font-size: 12pt;"><a href="http://thuviengiadinh.com"><span style="color: #0000ff;"><span style="font-size: small;">Thuviengiadinh.com</span></span></a></span></p>
]]></content:encoded>
			<wfw:commentRss>http://bekhoai.com/giai-tri/truyen-cac-the-loai/su-tich-bong-hoa-cuc-trang/feed/</wfw:commentRss>
		<slash:comments>0</slash:comments>
		</item>
		<item>
		<title>Bông cúc trắng</title>
		<link>http://bekhoai.com/giai-tri/truyen-cac-the-loai/bong-cuc-trang/</link>
		<comments>http://bekhoai.com/giai-tri/truyen-cac-the-loai/bong-cuc-trang/#comments</comments>
		<pubDate>Sat, 06 Jun 2009 04:07:37 +0000</pubDate>
		<dc:creator>admin</dc:creator>
				<category><![CDATA[Truyện các thể loại]]></category>
		<category><![CDATA[truyện]]></category>

		<guid isPermaLink="false">http://www.bekhoai.com/?p=1152</guid>
		<description><![CDATA[<a href="http://bekhoai.com/giai-tri/truyen-cac-the-loai/bong-cuc-trang/"><img align="left" hspace="5" width="150" height="150" src="http://bekhoai.com/wp-content/plugins/thumbnail-for-excerpts/tfe_no_thumb.png" class="alignleft wp-post-image tfe" alt="" title="" /></a>Vừa đỗ xe,Chải thằng cùng làm với tôi đã hỏi ngay -Sao mày vẫn còn ở đây? -Sao? Có việc gì à?-Tôi hỏi lại -Mày không biết gì sao? Cái Loan chết rồi Mắt tôi tối sầm. Không thể tin &#8230; <a href="http://bekhoai.com/giai-tri/truyen-cac-the-loai/bong-cuc-trang/">Tiếp tục đọc <span class="meta-nav">&#8594;</span></a>]]></description>
			<content:encoded><![CDATA[<p><span style="font-size: small;">Vừa đỗ xe,Chải thằng cùng làm với tôi đã hỏi ngay<br />
-Sao mày vẫn còn ở đây?<br />
-Sao? Có việc gì à?-Tôi hỏi lại<br />
-Mày không biết gì sao? Cái Loan chết rồi<br />
Mắt tôi tối sầm. Không thể tin được. tối qua tôi còn ngồi ở nhà em đến tận mười một giờ đêm mới về nhà. Tôi túm lấy thằng chải lắc mạnh vai nó hỏi dồn đập<br />
-Thế bây giờ Loan nằm ở đâu ?, Anh Duy đâu? Ai ở trong đó với Loan?<br />
Thằng Chải gỡ tay tôi ra<br />
-Bình tĩnh lại đi Hưng, Loan đang nằm ở bệnh viện Bạch mai. Anh Duy và anh em trong tổ đã vào đấy cả rồi. Tao được phân công ở nhà trực. Mày vào ngay với nó đi<br />
Tôi nhẩy phốc lên xe phóng như điên đến bệnh viện<br />
Anh Duy đón tôi ở cửa nhà xác. Tôi định chạy xộc vào thì anh Duy ngăn lại. Anh ôm lấy vai tôi bảo <span id="more-1152"></span></span></p>
<p><span style="font-size: small;">-Đừng vào đấy bây giờ. Để đến ngày mai, sau khi họ trang điểm lại cho cô ấy trước khi liệm cậu hãy nhìn mặt loan lần cuối. Tôi muốn cậu chỉ giữ lại trong mình những hình ảnh đẹp nhất của cô ấy. –Nói rồi anh móc trong túi ra một tờ giấy đưa cho tôi và bảo-Đây là bức thư cuối cùng của Loan viết trước khi chết . Cậu đọc đi. Tay tôi run bắn, lúng túng mãi tôi mới giở được bức thư ra đọc </span></p>
<p><span style="font-size: small;">Kính gửi anh Duy </span></p>
<p><span style="font-size: small;">Anh Duy ơi, có lẽ em sẽ không qua khỏi đêm nay . Em rất biết ơn anh vì những việc anh đã làm cho em .Em rất tiếc kế hoạch anh vạch ra cho em đã không thể thực hiện được. Anh ơi, em biết ơn anh và mọi người trong ban ta nhiều lắm. Anh ơi, trước khi chết em chỉ cầu xin anh một điều cuối cùng. :Anh hãy chuyển kế hoạch anh dành cho em sang cho anh Hưng anh nhé. Em rất yêu anh ấy. Anh đưa cho anh ấy quyển nhật kí của em giúp em . Anh cho em chào vĩnh biệt anh em trong ban<br />
Em gái của anh<br />
Loan<br />
Phía dưới là mấy dòng ngắn ngủi viết cho tôi<br />
Anh Hưng ơi .Em không còn đủ sức viết cho anh nữa rồi. Em yêu anh. Em gửi anh cuốn nhật kí của em và còn điều cuối cùng em muốn nói với anh là. :Em không cho phép anh đưa em đến mộ. Khi nào anh có bằng tốt nghiệp lúc ấy anh hãy đến thăm em và anh hãy mang cho em mấy bông cúc trắng anh nhé. E<br />
Chữ em cuối cùng bị cắt ngang. Chắc em đau lắm. Chữ viết nguệch ngoạc, không viết được thẳng hàng. Em còn muốn viết gì cho tôi nữa? Nước mắt tôi rơi xuống đọng đúng vào chữ E cuối cùng. Lá thư rời khỏi tay tôi rơi xuống đất. Anh Duy cúi xuống nhặt lên gấp nó lại kẹp vào một cuốn sổ đưa cho tôi<br />
-Đây là cuốn nhật kí của Loan. Bây giờ cậu về đi, chiều ba giờ xuống xí nghiệp. Công việc ở đây đã có mọi người lo rồi<br />
Chiều, tôi xuống xí nghiệp. Mọi người đông đủ cả. Anh Duy phân công công việc chuẩn bị tang lễ ngày mai cho mọi người. Riêng tôi không được anh phân cho việc gì cả<br />
-Còn em làm gì ạ?<br />
-Cậu ngày mai ở lại xí nghiệp trực điện<br />
-Anh Duy –Tôi kêu lên- Anh đừng bắt em như thế. Em xin anh. Anh hãy để cho em đưa Loan xuồng nghĩa trang. Không !Em không trực điện. Ngày mai thế nào em cũng phải đưa Loan đi<br />
-Tùy cậu thôi- Anh Duy nói với tôi với một vẻ mặt lạnh tanh-Tôi không có thẩm quyền cấm cậu đi đưa Loan. Nhưng tôi báo cho cậu biết : nếu ngày mai cậu bỏ trực điện thì tôi sẽ trả cậu về cho phòng tổ chức. Tôi không dọa cậu đâu<br />
Nói xong, anh quay người đi thẳng. Tôi ngồi phịch xuống ghế. Mọi người xúm lại khuyên giải . Tôi ôm mặt. Cổ họng khô đắng. Anh Duy, tôi thầm kêu lên.sao anh độc ác vậy. Ít nhất anh cũng phải cho em nhìn mặt Loan lần cuối chứ. Cả em nữa. Sao em nỡ đối sử với anh như vậy?Tôi biết, anh ấy chỉ vì ước nguyện của em nên mới như vậy nhưng sao tôi vẫn thấy anh ấy tàn nhẫn quá . Cả em nữa, em cũng tàn nhẫn quá.<br />
Bẩy giờ tối,tôi đến bệnh viện.Tôi không thể để em cô quạnh được.Rẽ vào hàng hoa, tôi mua mấy đóa cúc trắng, thứ hoa hồi còn sống em vẫn thích. Tôi thay hoa trên bàn thờ, cắm mấy nén nhang và cứ thế đứng lặng trước ảnh em. Tôi cứ đứng như vậy không biết bao nhiêu lâu cho đến khi một bàn tay đặt lên vai tôi. Tôi quay lại. Anh Duy.<br />
-Về thôi Hưng –Giọng anh ngèn ngẹn- Muộn rồi, nhà xác chuẩn bị đóng cửa<br />
Hai chúng tôi quay trở ra, chẳng ai nói với ai một câu nào. Anh kéo tôi vào một quán cà phê, gọi hai tách.<br />
-Sao! Cậu giận tôi lắm hả? Anh nói sau một phút im lặng-Nhưng cậu hãy nhìn lại mình đi. Có lúc nào cậu tự hỏi tại sao Loan lại dùng cách này đối với cậu? Tôi kính phục cô bé.- Anh nhìn xoáy vào mặt tôi-Trong lúc cận kề cái chết, cô ta vẫn nghĩ đến cậu, chỉ nghĩ đến cậu thôi. Phải có một tình yêu mãnh liệt lắm cô ta mới có thể nghĩ ra cách dùng thân xác mình để khuyên ngăn cậu.Tôi không thể làm khác mặc dù tôi bết như thế là tàn nhẫn<br />
-Em chỉ xin anh cho em nhìn mặt Loan lần cuối, cho em được khiêng quan tài Loan ra xe. Em không xuống nghĩa trang cũng được. Khi xe qua cổng xí nghiệp em sẽ xuống<br />
-Không được-Anh Duy lắc đầu-Lúc đầu tôi cũng có ý định cho cậu nhìn mặt Loan lần cuối nhưng bây giờ tôi nghĩ lại rồi. Những người như cậu nếu không khắc vào con tim cậu một nỗi đau thật lớn thì không bao giờ có thể thay đổi được. Tôi sẽ không để cho cậu nhìn thấy mặt Loan lần cuối cùng. Cậu hãy nhớ lấy, ngày mai cậu có đến cũng vô ích<br />
Tôi biết tính anh,có cầu xin nữa cũng vô ích .Sáng hôm sau, tôi đứng ở cổng xí nghiệp nhìn theo đoàn xe đưa em đi đến nơi yên nghỉ cuối cùng<br />
Bốn giờ chiều hôm đó,trong lúc cả nhóm chúng tôi đang hì hục tháo chiếc động cơ máy tiện thì anh Duy đến. Anh bảo tôi<br />
-Cậu về đi. Tôi cho cậu về sớm để đến thăm mộ Loan. Cậu biết ở khu nào rồi chứ?<br />
-Vâng em biết rồi<br />
Tôi vội vàng trả lời rồi nhanh chóng rời phân xưởng. Ra đến cửa, đột nhiên anh Duy gọi với theo<br />
-Nhớ không được mua cúc trắng đấy<br />
Tôi cúi đầu,lầm lũi bước đi không dám trả lời. Tôi rẽ qua hàng hoa chọn một bó cúc trắng , trả tiền rồi nhẩy lên xe định phóng đi. Đột nhiên trong đầu lại vang lên câu nói của anh Duy “Nhớ đừng mua cúc trắng đấy” .Ngần ngừ một thoáng, tôi quay lại đổi thành những bông cúc mầu vàng<br />
Tôi nhanh chóng tìm thấy mộ em. Thắp hương, cắm hoa xong tôi ngồi lặng yên trước mộ. Tôi nhìn những bông cúc vàng lạc lõng của tôi vừa cắm giữa những vòng hoa trắng của mọi người gửi cho em mà trong lòng dấy lên một cảm giác vừa đau đớn, vừa uất ức ,vừa tủi hổ. Tôi buột mồm nói<br />
-Em yên tâm, anh nhất định sẽ mang hoa cúc trắng đến thăm em<br />
Tôi về nhà, tối hôm ấy tôi mở nhật kí của em ra đọc<br />
*<br />
* *<br />
Ngày….<br />
Chiều nay ,anh Thịnh báo cho mình sáng mai lên gặp phòng tổ chức. Chắc họ sẽ cho mình nghỉ chế độ. Trời ơi ! không biết mình sẽ làm gì để sống đây. Ông trời ơi sao ông không để con chết cùng cha mẹ con với quả bom oan nghiệt ấy mà ông lại để cho con sống với một quả tim bệnh tật này làm gì. Sao ông độc ác thế! Ông trời.<br />
Mình châm một nén hương cắm lên bàn thờ. Cha mẹ ơi, cha mẹ hãy phù hộ cho con<br />
Ngày….<br />
Sáng nay mình lên phòng tổ chức. Vào phòng mình đã nhìn thấy anh Duy trưởng ban cơ điện đang làm việc cùng với chú Mai Anh. Thấy mình anh Duy cười hỏi<br />
-Em có việc gì mà lên đây?<br />
Mình chưa kịp trả lời thì chú Mai Anh đã nói<br />
-Xí nghiệp định cho cô ta nghỉ chế độ<br />
-Nghỉ chế độ? Anh Duy kêu lên –Thế thì bằng các anh giết người ta rồi còn gì. Các anh phải làm điều gì đó giúp con bé chứ<br />
-Chúng tôi cũng biết thế-Chú Mai Anh lúng túng- Nhưng ngặt một nỗi, không có tổ nào chịu nhận cô ta cả. Mà anh cũng biết đấy, bây giờ ăn đấu làm khoán rồi, chúng tôi không thể ép người ta phải nhận người như ngày xưa được nữa<br />
-Thế thì các anh cho con bé về chỗ tôi. Tôi nhận –Nói xong anh quay sang hỏi mình-Sao em đồng ý về làm với anh chứ?<br />
Ôi , anh Duy. Nước mắt mình trào ra</p>
<p>Tôi nhớ ngày đầu tiên đến nhận việc ở ban cơ điện. Khi trao tờ quyết định cho anh Duy trưởng ban, Anh túm lấy tay tôi , ngắm nghía những móng tay sơn đỏ chót của tôi rồi nhìn tôi từ đầu đến chân với một ánh mắt đầy vẻ giễu cợt. Anh lấy tay sờ vào “Cái ấy” của tôi. Tôi giật mình lùi lại. Mọi người cười ầm lên. Tôi đỏ mặt vì xấu hổ<br />
-Cậu Ái à?<br />
-Dạ không<br />
-Thế thì ra đây<br />
Nói rồi anh lôi tôi ra góc phòng. Chưa kịp hiểu anh định làm gì thì anh đã nhúng tay tôi vào thùng dầu 90 đặc quánh như nhựa đường nấu chảy. Xong anh chỉ thẳng tay vào mặt tôi nói<br />
-Ngày mai mà tôi còn nhìn thấy móng tay cậu như thế này thì tôi sẽ ấn đầu cậu vào thùng dầu đấy . Rõ chưa?<br />
Tối hôm ấy tôi phải tẩy móng tay mất cả một buổi tối</p>
<p>Ngày…..<br />
Hôm nay ngày đầu tiên mình làm việc ở ban cơ điện. Mình sang sớm, đánh rửa cốc chén, quét dọn phòng được một lúc thì mọi người lục tục kéo đến. Anh Duy nhìn quanh phòng rồi bảo mọi người<br />
-Có bàn tay con gái có khác phòng sáng sủa hẳn lên<br />
Người đến cuối cùng là anh Hưng, nhìn trước nhìn sau , lừa lúc mọi người không để ý, anh dúi cho mình một gói ô mai . Không ngờ bị anh Chải nhìn thấy<br />
-Ê thằng Hưng, Mày vừa dúi gì cho em Loan đấy?Thế này thì không được . Anh Duy. Anh phải giải quyết vấn đề này thế nào chứ. Mới ngày đầu tiên mà thằng Hưng nó đã xác định chủ quyền là không được<br />
-Này thằng cháu-Anh Duy cười – mẹ vợ mày đang đến kia kìa. Liệu cái mồm không lại khổ đấy cháu ạ<br />
Mọi người quay ra .Đúng là cô Châu đang đến thật. Anh Chải lủi mất. Anh Chải yêu con gái cô Châu nên mọi người hay gọi anh ấy là “Cháu”<br />
Ngày……<br />
Đầu giờ chiều, mình đangbảo dưỡng mấy cái động cơ điện thì anh Chải về. nhìn trước nhìn sau một hồi, không thấy ai, ngần ngừ một lúc anh Chải mới bảo mình<br />
-Em khênh giúp anh cái máy bơm được không?Máy nặng quá một mình anh không bê được<br />
Hai anh em ra bể nước. Anh Chải đi kiếm một cái đòn, . Nhìn anh kéo sát cái máy bơm về phía đầu của mình làm mình cảm động muốn khóc. Các anh ơi, các anh tốt với em quá. Hai anh em khiêng cái máy qua phân xưởng tiện thì anh Hưng từ trong đi ra.<br />
-Dừng lại<br />
Anh Hưng kêu lên. Hai anh em đặt cái máy bơm xuống đất. Nhẩy bổ đến chỗ anh Chải, túm lấy cổ áo ,anh Hưng quát lên<br />
-Sao mày lại bắt Loan khênh máy hả? Mày không biết Loan bị bệnh tim sao?<br />
Mắt anh Hưng long lên. Mình sợ quá, may mắn, mình nhìn thấy anh Duy đang đi lại. Mình vội kêu lên<br />
-Anh Hưng, Anh buông anh Chải ra. Anh Duy đang đến kia kìa<br />
Anh Hưng buông anh Chải ra . Mình thoáng thấy anh Duy mỉm cười . Anh rẽ ngoặt sang phía khác làm như không nhìn thấy bọn mình<br />
Ngày…..<br />
Sắp hết giờ làm,anh Chải giãi đầu gãi tai lần lần tiến về phía anh Duy lúng túng<br />
-Anh xem có thể bố trí cho em không phải trực điện tối nay được không? Em trót hẹn với cái Lan tối nay đi xem phim mất rồi<br />
-Tối thứ bẩy làm sao tao có thể bố trí ai trực thay mày được<br />
Anh Duy nhăn nhó. Mình vội bảo<br />
-Anh để em trực thay cho tối em cũng chẳng đi đâu<br />
-Anh cám ơn em<br />
Anh Chải mừng quýnh. Rửa vội tay rồi xin phép anh Duy<br />
-Hôm nay anh cho em về sớm một tị nhé<br />
Nói xong anh ấy lủi nhanh như trạch. Anh Hưng không nói gì, lại bàn hí húi viết phiếu lĩnh dầu đưa cho anh Duy kí. Anh Duy vừa kí vừa liếc nhìn mình một cái nhìn đầy ngụ ý làm mình đỏ cả mặt. Bình thường ai trực điện đêm, người ấy phải có trách nhiệm đi lĩnh dầu đổ vào máy. Thường mỗi lần lĩnh dầu máy phải lĩnh hơn một trăm lít dầu. Đối với mình, công việc ấy là quá nặng. Hai anh em đẩy cái xe chở hàng nhỏ đi lấy dầu<br />
Tan giờ làm, mình đang hí húi nấu cơm thì anh Hưng sang, tay cầm mấy lạng thịt đưa cho mình<br />
-Em thổi cơm cho anh ăn với<br />
-Anh chưa về à?<br />
-Về cũng chẳng làm gì ,anh ở lại chơi với bọn ở tập thể cho vui<br />
Mình biết anh nói dối. Lần nào cũng vậy, mỗi khi mình phải trực điện anh đều nấn ná ở lại giúp mình nổ máy, nổ xong mới về.Anh biết mình không quay nổi ma ni ven. Có nhiều lần không mất điện,anh ở lại đến tận mười giờ, hết giờ trực anh mới về Anh Hưng ơi, em hiểu tình cảm anh dành cho em. Em rất biết ơn anh nhưng em không thể.Anh hãy hiểu cho em. Tình yêu là thứ mặt hàng quá xa xỉ em không bao giờ dám nghĩ đến</p>
<p>Chao ơi, em mới ngốc làm sao. Chính sự mặc cảm của em làm cho tôi khốn khổ. Cứ thấy em lẩn tránh mình,tôi muốn phát điên. Vốn là con trai duy nhất của một gia đình tư sản ngày xưa nên tôi được bố mẹ rất cưng chiều, muốn gì được nấy. Tôi đi làm mà áo pô pô lin trắng muốt,đi giầy tây, hồi chưa làm ở Cơ điện tôi còn sơn móng tay đỏ chót. Tóc dài đến ngang vai trông chẳng khác gì một nghệ sĩ thực thụ .Tôi luôn nghĩ rằng tôi cưa em nào là em ấy phải đổ. Thế nhưng không phải<br />
Thoạt đầu, nghe tin em về làm tại ban Cơ điện, chẳng riêng gì tôi mà ai cũng vui mừng.Giữa một đám toàn đực rựa nay bỗng xuất hiện một bông hoa xinh đẹp để cho mình được cưng chiều,chăm sóc đấy âu cũng là một niềm vui ,một niềm tự hào của cánh đàn ông chúng tôi.Yếu đuối. mảnh mai và bệnh tật, nhưng em vẫn như một dòng suối nhỏ, trong lành,tưới mát những tâm hồn đàn ông khô cứng của chúng tôi. Em tiếp nhận sự chăm sóc của tất cả chúng tôi với một lòng biết ơn không hề dấu diếm . Bù lại, em lại luôn chăm sóc tất cả mọi người trong những việc nho nhỏ trong cuộc sống mà không một thằng đàn ông nào để ý. Chỉ đến khi khoác chiếc áo bảo hộ lên mình chúng tôi mới biết hôm qua,chủ nhật em đã giặt cho tất cả mọi người.Nhưng chỉ thế thôi. Em không tiến sát lại gần ai và cũng không cho ai tiến sát lại gần mình. Lòng tự ái đàn ông trong tôi bốc lên ngùn ngụt. Tôi thề với bọn thằng Chải thế nào tôi cũng phải chinh phục được em. Nhưng càng ngày, ngọn lửa tự ái đàn ông trong tôi càng lụi dần rồi tắt hẳn thay vào đó là một ngọn lửa khác. Ngọn lửa tình yêu. Tôi đã công nhận mình thua cuộc với bọn thằng Chải và dẫn chúng nó ra hàng thịt chó</p>
<p>Ngày…..<br />
Buổi sáng,mọi người đang ngồi uống nước trong ban thì anh Chải đến<br />
-Này, chúng mày có biết không? Thằng Hưng cắt tóc rồi<br />
Tin anh Hưng cắt tóc quả thật là một sự kiện lớn. Mấy tháng trước cục trưởng xuống thăm xí nghiệp .,lớ ngớ thế nào mà ông ấy bắt gặp đúng anh Hưng. Ông ấy gọi anh Hưng lại, chỉ vào đầu bảo<br />
-Sao cậu lại để đầu tóc thế này hả?Giai không ra giai, gái không ra gái. Đi cắt tóc ngay<br />
Anh Hưng gườm gườm nhìn cục trưởng hỏi lại<br />
-Tôi để tóc thế này thì sao nào? Pháp luật cấm à?<br />
Anh ấy quả thật lớn mật. Có lẽ ngoài anh Duy ra mình chưa thấy anh ấy sợ một ai. Lương anh ấy không cần, đuổi việc anh ấy không sợ. Anh ấy đi làm là vì bố mẹ anh ấy muốn anh ấy là người nhà nước chứ anh ấy cũng chẳng thiết tha gì. Mình nghe mọi người nói hàng tháng bố mẹ anh ấy cho anh ấy số tiền còn gấp mấy lần lương của anh Duy. Mọi người vẫn bảo bố mẹ anh ấy thuê anh ấy đi làm. Mà đúng thế thật. Cục trưởng tức đỏ mặt. Ông bảo với những người đi theo<br />
-Gọi điện gọi anh Mai Anh xuống đây<br />
Ai cũng lo cho anh ấy. May quá , đúng lúc ấy thì anh Duy đến. Thoáng qua ,anh đã hiểu việc gì đã xảy ra. Anh bảo mình<br />
-Lúc anh nói chuyện với cục trưởng thì em kéo ngay anh Hưng về ban, rõ chưa<br />
Nói rồi anh tươi cười rẽ mọi người đang đứng xung quanh ra, tiến về phía cục trướng, tay vòng ra sau lưng ra hiệu cho mọi người giải tán<br />
-Ôi! Cục trưởng xuống lúc nào thế ?Xếp là tệ lắm đấy, bài thơ “ Trước biển”đăng trên báo Văn nghệ mà xếp chẳng cho tôi đọc trước là thế nào. Mà khổ kết viết thế là không ổn<br />
Mắt cục trưởng sáng lên. Ông túm lấy tay anh Duy lắc mạnh<br />
-Cậu bảo không ổn ở chỗ nào?<br />
-Được rồi, anh cứ sang đây với tôi. Nói chuyện thơ mà không có rượu thì vứt<br />
Nói xong, anh Duy cứ túm tay cục trưởng lôi tuột đi sang hàng thịt chó bên kia đường<br />
Thế mà hôm nay anh Hưng cắt tóc. Đúng là một chuyện động trời. Anh Duy căn dặn mọi người<br />
-Chúng mày lờ đi , coi như không có việc gì xảy ra. Rõ chưa? –Nói xong anh chỉ vào mình bảo với tất cả mọi người-Con bé này còn to hơn cả cục trưởng<br />
Mình ngượng đỏ hết cả mặt. Một lúc sau ,anh Hưng đến, đầu sùm sụp đội một chiếc mũ vải, nhìn mọi người với một vẻ ngượng ngập. Ai cũng cố nhịn cười rồi đột nhiên,không ai bảo ai, tất cả cùng cười phá lên. Anh Hưng mặt chín nhừ, bỏ chạy ra ngoài<br />
Ngày…..<br />
Sáng nay anh Duy đi làm với một chồng sách giáo khoa. Anh đưa cho mình và bảo<br />
-Em cất những quyển sách này đi. Bắt đầu từ tuần sau,anh sẽ dành cho em tất cả các buổi chiều để học. Trong vòng một năm nhiệm vụ của em là phải tốt nghiệp lớp mười hai hệ bổ túc. Sau đó anh sẽ bố trí cho em đi học một lớp trung cấp kế toán. Học có gì không hiểu thì hỏi anh<br />
-Em thì còn học làm gì hả anh- mình buồn bã nói-Em chẳng biết sẽ chết lúc nào. Có khi ngay ngày mai anh đến làm thì đã không còn gặp em nữa rồi<br />
Anh gật gù bảo mình<br />
-Ừ em nói đúng đấy. Chẳng biết ngày mai hay ngày kia chết,thế thì đi làm làm gì cho khổ ra. Theo anh tốt nhất là em đi làm điếm, vừa sướng vừa có nhiều tiền. Trẻ , đẹp lại mới như em anh đảm bảo một nửa xí nghiệp này sẽ đến. Lúc nào em làm điếm nhớ để cho anh là người mở hàng cho nhé. Anh sẽ trả gấp đôi tiền<br />
-Anh Sao anh lại nói thế?-<br />
Mình kêu lên, nước mắt lưng tròng. Anh Duy thản nhiên như không<br />
-Anh có nói đâu. Chính em nói đấy chứ. Anh chỉ triển khai ý nghĩ của em ra thành lời thôi. Sao! Em không làm được phải không?-Anh nhìn mình nghiêm khắc-Vấn đề là ở chỗ có thể ngày mai em chết nhưng cũng có thể năm bẩy năm sau em mới chết. Điều đó không ai biết được. Em gặp được anh đó là vận may của em, nhưng con người ta không thể trông chờ vào vận may mà phải trông chờ vào chính mình. Không có vận may nào theo con người đến hết cuộc đời cả nên mỗi khi vận may đến ta phải hết sức tận dụng nó.Em sức khỏe yếu làm thợ không được, chuyên môn không có vậy nếu anh rời khỏi đây em sẽ làm gì? Em tự tử hay làm điếm?<br />
Những lời anh nói như sát ớt vào lòng mình nhưng nó rất chí lí. Mình không biết nếu không gặp được anh thì đời mình bây giờ sẽ ra sao. Có khi mình đang làm điếm thật cũng nên. Mình im lặng cất tập sách giáo khoa vào tủ. Anh bùi ngùi nói với mình<br />
-Em ạ, dù chỉ còn sống một ngày thôi cũng nên sống cho có ý nghĩa<br />
Ngày……..<br />
Trời mưa suốt ngày, trong ban chỉ còn mình và anh Duy. Mình ngồi cắm cúi làm bài tập. Một lúc anh Hưng đội mưa chạy về. Đầu anh ướt hết cả. Mình đứng dậy lấy chiếc khăn mặt khô đưa cho anh<br />
-Đầu anh ướt hết cả rồi, anh lau khô đầu đi<br />
Anh Hưng không nói gì cầm chiếc khăn lau đầu. Xong anh móc túi đưa mình một vỉ thuốc<br />
-Em cầm vỉ thuốc này,nhớ phải luôn luôn giữ nó bên mình. Khi nào đau thì lấy một viên đặt ở dưới lưỡi. Không được uống đâu đấy<br />
Mình cảm động muốn rơi nước mắt nhưng mình không muốn nhận. Mình biết, thuốc biệt dược rất đắt và rất hiếm. Chắc anh gửi mua ở nước ngoài<br />
-Anh Hưng, em cám ơn anh nhưng em không thể nhận món quà này được. Anh thông cảm cho em<br />
Anh nhìn mình,cắn môi rồi đột nhiên vung tay ném vỉ thuốc ra ngoài sân rồi bỏ đi giữa cơn mưa tầm tã.Anh Duy đứng dậy ,lấy chiếc áo mưa che đầu,chạy ra nhặt vỉ thuốc<br />
-Em như thế là không nên- Anh nói với mình- Đằng nào thì thuốc cũng mua rồi, trả lại cũng không được,mag về dùng cũng không được.Trong trường hợp này anh thấy em nên nhận thì hơn<br />
-Nhưng nếu em nhận lần này thì lần sau anh ấy sẽ lại mua tặng<br />
-Thì lại nhận chứ sao- Anh cười-Mà anh thấy Hưng nó rất thật lòng với em đấy.Chẳng lẽ em thấy Hưng nó chưa đủ tiêu chuẩn à?<br />
-Anh ơi,cái thân em thì còn tiêu chuẩn gì nữa- Mình buồn bã nói-Nay sống, mai chết,tình yêu là thứ em không bao giờ dám nghĩ đến. Mà có nghĩ đến thì cũng chẳng mang lại kết quả .Tốt nhất đừng dính vào anh ạ<br />
Mình nhìn ra ngoài trời. Mưa xối xả. Mưa trắng trời.Mưa giăng mù mịt. Tiếng mưa rào rào đều đặn như một khúc nhạc buồn. Bất giác nước mắt mình ứa ra. Anh Duy lặng lẽ đưa mình một chiếc khăn mùi xoa.Anh ơi anh có biết không, tình yêu, thứ tình cảm đó ai mà chẳng thèm khát. Mỗi lần nhìn thấy anh ấy giận dữ khi bị em từ chối một điều gì đó là một lần em khổ tâm lắm. Em chỉ muốn ôm anh ấy vào lòng, muốn được vùi mặt mình vào lồng ngực rắn chắc đẫm mùi mồ hôi nồng nồng của anh ấy. Nhưng em không dám. Em không dám làm anh ấy khổ vì em.<br />
-Em có thấy Hưng nó ngày càng tốt lên không?-Anh Duy hỏi mình, mình im lặng gật đầu-Tại sao thế?Anh hỏi tiếp, mình chưa kịp trả lời thì anh đã nói tiếp-Tại vì nó yêu em. Khi yêu,con người ta muốn sống tốt đẹp hơn. Nhưng tình yêu như một con dao hai lưỡi, nó có thể nâng một kẻ khốn nạn trở thành người. Nhưng khi không đạt được thì nó cũng có thể nhấn chìm một con người thành kẻ khốn nạn. Em có muốn Hưng nó lại trở thành một kẻ khốn nạn như trước không?-Anh nhìn chằm chằm vào mình chờ đợi một câu trả lời.Mình rùng mình. Điều anh nói làm mình sợ hãi. Không! Tất nhiên là không rồi. Nhưng em phải làm gì đây anh ơi?Mình bật khóc. Anh nhẹ ôm lấy mình,để đầu mình gục vào vai anh nói nhẹ-Em cứ khóc đi.Anh hiểu những suy nghĩ của em. Nhưng em cũng yêu Hưng, đúng không?- Mình im lặng gật đầu- Vậy thì em hãy cứ yêu đi,đừng lo nghĩ đến tương lai làm gì. Cuộc đời em còn quá ngắn không đủ thời gian làm bất cứ điều gì nhưng em còn đủ thời gian để dùng tình yêu của mình nâng dậy một con người.<br />
Một tia chớp sáng lòa bừng lên trong mình. Mình lau vội nước mắt. Anh Duy khoác cho mình chiếc<br />
áo mưa<br />
-Ra với Hưng đi em, anh chắc nó đang ngồi ở chỗ máy phát điện</p>
<p>Trời ơi, sao em khổ thế. Tôi ôm mặt. Không biết trong thời gian yêu tôi ngắn ngủi của em,có lúc nào tôi đã làm em cảm thấy hạnh phúc? Sao tôi khốn nạn vậy? tôi chỉ biết hưởng thụ tình yêu của em mà không biết rằng ngoài yêu tôi, em đã đặt vào tình yêu ấy một trách nhiệm nặng nề. Một tình yêu mang đầy trách nhiệm thì làm sao có thể mang lại cho em cảm giác hạnh phúc. Tôi thật vô tâm và độc ác.Em ơi! Mất em rồi nhưng anh thề sẽ làm cho em có cảm giác hạnh phúc ấy<br />
*<br />
* *<br />
Một năm sau, tôi với anh Duy đến thăm mộ em. Tôi cẩn thận đặt tấm bằng tốt nghiệp dưới ảnh em. Cắm hoa vào bình,. Bất giác nước mắt tôi ứa ra, rơi xuống đọng trên những bông cúc trắng muốt<br />
-Em ơi- Tôi thì thầm- Bây giờ anh mới dám đến thăm em.Anh đã tốt nghiệp như em mong muốn. Hơn thế nữa anh còn được xí nghiệp cho đi học tại chức tại trường đại học bách khoa. Em có thấy hạnh phúc không?<br />
Trời đột nhiên bừng sáng. Một tia nắng rọi đúng vào giọt nước mắt của tôi đọng trên bông cúc phản xạ lên những sắc cầu vồng. Em cười. Lần đầu tiên từ khi yêu tôi, tôi thấy em cười</p>
<p>Hà nội 27- 9 &#8211; 2008<br />
Nguyễn Thế Duyên/VnTQ </span></p>
<p><a href="http://thuviengiadinh.com"><span style="color: #0000ff;"><span style="font-size: small;">Thuviengiadinh.com</span></span></a></p>
]]></content:encoded>
			<wfw:commentRss>http://bekhoai.com/giai-tri/truyen-cac-the-loai/bong-cuc-trang/feed/</wfw:commentRss>
		<slash:comments>0</slash:comments>
		</item>
		<item>
		<title>Câu chuyện thỏ và rùa (1)</title>
		<link>http://bekhoai.com/giai-tri/truyen-cac-the-loai/cau-chuyen-tho-va-rua-1/</link>
		<comments>http://bekhoai.com/giai-tri/truyen-cac-the-loai/cau-chuyen-tho-va-rua-1/#comments</comments>
		<pubDate>Sat, 06 Jun 2009 04:03:19 +0000</pubDate>
		<dc:creator>admin</dc:creator>
				<category><![CDATA[Truyện các thể loại]]></category>
		<category><![CDATA[bài học]]></category>
		<category><![CDATA[truyện]]></category>
		<category><![CDATA[truyện thỏ và rùa]]></category>

		<guid isPermaLink="false">http://www.bekhoai.com/?p=1150</guid>
		<description><![CDATA[<a href="http://bekhoai.com/giai-tri/truyen-cac-the-loai/cau-chuyen-tho-va-rua-1/"><img align="left" hspace="5" width="150" src="http://images.inmagine.com/img/imagesource/ie171/ie171031.jpg" class="alignleft wp-post-image tfe" alt="" title="thỏ &amp; rùa" /></a>Hôm nay, tôi muốn gửi tới các bạn một câu chuyện cũ nhưng thật sự những triết lý của nó kkhông cũ chút nào, câu chuyện này tôi sưu tầm từ blog của anh chàng Xikechua. mong các bạn vui.. &#8230; <a href="http://bekhoai.com/giai-tri/truyen-cac-the-loai/cau-chuyen-tho-va-rua-1/">Tiếp tục đọc <span class="meta-nav">&#8594;</span></a>]]></description>
			<content:encoded><![CDATA[<p><span style="font-size: small;">Hôm nay, tôi muốn gửi tới các bạn một câu chuyện cũ nhưng thật sự những triết lý của nó kkhông cũ chút nào, câu chuyện này tôi sưu tầm từ blog của anh chàng Xikechua. mong các bạn vui..</span></p>
<p>LẠI TRUYỆN THỎ VÀ RÙA</p>
<p>Đây là một câu chuyện có vẻ quen thuộc với chúng ta nhưng được mở rộng bởi CEO (Chief Executives Officer) của Coca Cola như sau:</p>
<p>Ngày xửa ngày xưa, có một con rùa và một con thỏ cãi nhau xem ai nhanh hơn. Chúng quyết định giải quyết việc tranh luận bằng một cuộc thi chạy đua. Chúng đồng ý lộ trình và bắt đầu cuộc đua.</p>
<p><span style="font-size: small;"><img class="alignnone" title="thỏ &amp; rùa" src="http://images.inmagine.com/img/imagesource/ie171/ie171031.jpg" alt="" width="400" height="267" /><span id="more-1150"></span></span><a href="http://thuviengiadinh.com"><span style="color: #0000ff;"><span style="font-size: small;">Thuviengiadinh.com</span></span></a><span style="font-size: small;"> (Theo cashflowclub )</span></p>
<p>Thỏ xuất phát nhanh như như bắn và chạy thụt mạng một hồi, và sau khi thấy rằng đã bỏ khá xa bạn rùa, thỏ nghĩ nó nên nghỉ mệt dưới một tán cây bên đường và thư giãn trước khi tiếp tục cuộc đua. Thỏ ngồi dưới bóng cây và nhanh chóng ngủ thiếp đi. Rùa từ từ vượt qua thỏ và sớm kết thúc đường đua, dành chiến thắng. Thỏ giựt mình tỉnh giấc và nhận ra rằng nó đã bị thua.<br />
Bài học của câu chuyện trên là: chậm và ổn định đã chiến thắng cuộc đua.</p>
<p>Nhưng cuộc sống không quá đơn giản như thế, câu chuyện được tiếp tục phát triển thêm:<br />
Thỏ vô cùng thất vọng vì để thua và nó cố suy nghĩ. Nó nhận ra rằng nó đã thua chỉ vì quá tự tin, bất cẩn và thiếu kỷ luật. Nếu nó không xem mọi thứ quá dễ dàng và chắc thắng, thì rùa không thể nào có cửa hạ được nó. Vì thế, nó quyết định thách thức một cuộc đua mới. Rùa đồng ý.</p>
<p>Lần này, thỏ chạy với tất cả sức lực của nó và chạy suốt một mạch về đích. Nó bỏ xa rùa đến mấy dặm đường.</p>
<p>Thế, bài học của câu chuyện này?: nhanh và vững chắc sẽ chiến thắng cái chậm và ổn định.</p>
<p>Nếu có 2 người trong công ty của bạn: một người chậm, nguyên tắc và đáng tin cậy; một người khác nhanh và vẫn đáng tin cậy ở những việc anh ta làm. Người nhanh và đáng tin cậy chắc chắn sẽ được thăng chức nhanh hơn.</p>
<p>Chậm và chắc là điều tốt, nhưng nhanh và tin cậy là điều tốt hơn. Nhưng câu chuyện cũng không dừng lại ớ đây. Rùa đã suy ngẫm kết quả và nhận ra rằng: nó không có cách nào thắng được thỏ trên đường đua vừa rồi. Nó suy nghĩ thêm một tí nữa và rồi thách thỏ một cuộc đua khác, nhưng có một chút thay đổi về đường đua.</p>
<p>Thỏ đồng ý. Họ bắt đầu cuộc đua. Như đã tự hứa với lòng mình là phải luôn nhanh, thỏ bắt đầu chạy và chạy với tốc độ cao nhất cho đến bên bờ sông. Vạch đích đến lại còn đến 2 Km nữa ở bên kia sông!</p>
<p>Thỏ dành ngồi xuống và tự hỏi không biết làm sao đây. Trong lúc đó, rùa đã đến nơi, lội xuống sông và bơi qua bờ bên kia, tiếp tục chạy và kết thúc đường đua.<br />
Ý nghĩa từ câu chuyện này?. Trước tiên, cần phải xác định ưu thế của mình, và sau đó là biết chọn sân chơi phù hợp.</p>
<p>(HẾT PHẦN 1)</p>
]]></content:encoded>
			<wfw:commentRss>http://bekhoai.com/giai-tri/truyen-cac-the-loai/cau-chuyen-tho-va-rua-1/feed/</wfw:commentRss>
		<slash:comments>2</slash:comments>
		</item>
	</channel>
</rss>

